Đối phương đã đưa ra thái độ đại lượng hào phóng như vậy làm cho Hàn Lập hiểu rằng, chỉ cần điều kiện của mình không quá phận, đối phương đến tám, chín phần là sẽ thỏa mãn. Xem ra, mục tiêu ban đầu của hắn đã đạt được.
Bất quá loại đãi ngộ trọng hậu thế này, ở Thất huyền môn cũng là hiếm có rồi. Có thể thấy được, tầng lớp cao tầng trong môn nội rất hiểu rõ một gã thần y trong giang hồ có ý nghĩa như thế nào.
Hàn Lập cũng không khách khí lập tức đưa ra yêu cầu đem Thần thủ cốc cho hắn quản lý, hắn hi vọng không có ngoại nhân vào quấy rầy khi hắn nghiên cứu y thuật trong cốc.
Một cái điều kiện căn bản không phải là điều kiện như vậy, Mã phó môn chủ tự nhiên đồng ý ngay. Đối phương có lẽ vì muốn giúp sức Hàn Lập đã chủ động đưa ra đề nghị cấp cho Hàn Lập một thị nữ, hầu hạ hắn những sinh hoạt thường ngày.
Hàn Lập bị ý kiến ngoại dự định này làm cho tâm động, cơ hồ gần như đáp ứng. Nhưng sau đó, tỉnh táo xem lại, trên người mình còn có bí mật, cho nên hắn đã đau lòng mà cự tuyệt.
Cử động này của Hàn Lập làm cho vị Mã phó môn chủ kia có chút khâm phục. Ngoài miệng hắn luôn mồm nói hắn tuổi còn trẻ mà không trầm mê vào nữ sắc, nếu có con gái chắc chắn sẽ gã cho hắn.
Hàn Lập nghe xong những lời này cảm thấy dở khóc dở cười. Hắn không phải là không ham mê nữ sắc, chỉ là tình cảnh hắn không cho phép mà thôi.
Cứ như vậy, cuối cùng Thần thủ cốc trở thành tư gia của hắn, ngoại nhân không được tự ý xông vào.
Vì vậy, Hàn Lập đã an bài tại cửa ra vào cốc một cái chuông thật lớn, vô luận ai đến muốn gặp Hàn Lập, chỉ cần gõ vào cái chuông này, Hàn Lập sẽ hiện thân ra gặp mặt. Cổ quái quy định do Hàn Lập đưa ra này, ngay cả cao tầng trong môn phái cũng phải tuân thủ.
Hàn Lập sở dĩ thiết hạ một cái quy định quái gở như vậy, hoàn toàn là do hắn muốn phòng ngừa bị lộ bí mật. Chỉ khi không có người chạy loạn vào sơn cốc Hàn Lập mới có thể yên tâm mà sử dụng chiếc bình thần bí mà không lo bị người thứ hai biết đến.