Hàn Lập vừa nghe, không khỏi rùng mình trong lòng, nhưng màn phát sinh tiếp theo, khiến cho tinh thần của gã nhận được sự kích động to lớn, khiến cho hắn nhận thức được rằng trên đời những việc hắn chưa biết còn rất nhiều, rất nhiều.
Tuỳ theo tiếng hét của Mặc đại phu, bảy thanh dao nhọn đang cắm trên người lão đều rung lên, từ bên trong hình đầu quỷ ở cán dao phát ra âm thanh "ông ông " như tiếng chim kêu, hơn nữa âm thành ngày càng vang, ngày càng thêm bén nhọn, tựa hồ như muốn sống dậy, muốn thoát ra khỏi người hắn.
Mặc đại phu nhìn thấy mấy thanh dao nhọn tựa như không ngừng rung động, có chút tức giận, lão hạ giọng lầm rầm một câu, bởi vì thanh âm quá bé, tốc độ lại nhanh, Hàn Lập không nghe rõ lão nói cái gì, nhưng khả năng không phải là những lời dễ nghe.
Mặc đại phu đứng dậy, quay một vòng quanh căn phòng, cuối cùng dậm dậm chân, như không còn cách nào khác lão đành lấy một ngón tay nhét vào trong miệng của một cái đầu quỷ.
Sự việc không thể ngờ tới đã phát sinh, cái đầu quỷ vốn tưởng là vật chết kia tự nhiên cũng biết khép miệng lại, dùng những chiếc răng thô trong miệng hung hăng cắn chặt lấy món ngon được dâng đến tận miệng, rồi bắt đầu nhẹ nhàng mút.
Mặc đại phu khẽ run rẩy toàn thân, giống như đang nhẫn nại chịu đựng sự đau đớn to lớn, vì hắc vụ đã che lấp mất khuôn mặt, Hàn Lập nhìn ko rõ những biểu tình khi đó của đối phương, nhưng nhất định khuôn mặt đó rất khó nhìn.
Trải qua một tuần trà, đầu quỷ cuối cùng đã hút no, nó mãn ý mở rộng cái miệng, âm thanh "ông ông "đã biến mất.
Tiếp theo đó, Mặc đại phu cũng dùng cách như trên, đều cho mỗi cái đầu quỷ được hút một lần, mới cam long thu ngón tay về.
Làm xong việc đó, Mặc đại phu lại xuất ra những thủ quyết như trước, miệng lại niệm, thêm một lần hét to " Thất quỷ phệ hồn đại pháp "
Lần này, mấy thanh dao nhọn kia không hề dao động, cũng không phát ra âm thanh nào, mà đồng thời trợn cả hai mắt, lộ ra nhãn châu đỏ như máu, cái miệng đồng thời trương to ra, hai bên quai hàm phình ra, hướng về không trung hớp lấy từng ngụm từng ngụm.