Khuôn mặt của Hàn Lập bắt đầu tái xanh, mắt mở trừng trừng nhìn Mặc đại phu đang giơ cao lưỡi dao kì dị.
Dưới ánh mắt trời, lưỡi dao như loé lên quang mang, thể hiện rõ sự lợi hại vô bì của nó.
Trong lòng gã không khỏi có vài phần hoảng sợ, nhưng lý trí nói cho gã biết, đối phương đã phí công như vậy, chính là để bắt giữ gã, tuyệt đối sẽ không hai lời mà lấy đi tính mạng của gã, đối phương chỉ là đang đe doạ gã mà thôi.
Vì thế khi nhìn thấy lưỡi dao sắc bén chậm rãi từ trên cao bổ xuống, nhắm thẳng phần thân trên của gã mà lao tới, gã vẫn không kêu tiếng nào, miễn cưỡng bảo trì vững vẻ mặt trấn tĩnh.
Cho tới khi miệng của lưỡi dao quái dị kia cách chỏm đầu của gã chỉ nữa tấc, các sợi tóc cũng đều cảm thấy từng trận hàn ý, gã mới từ từ nhắm hai mắt lại, trong lòng thoáng loé lên một chút hối hận.
"Đối phương thật sự muốn hạ độc thủ sao? Sớm biết như vậy, chi bằng mở miệng xin tha rồi, có lẽ còn có một đường sinh cơ để bảo mệnh. Bản thân mình còn trẻ, thật sự là không muốn chết như thế này. Cha mẹ ở nhà biết được tin mình chết, không biết có đau lòng không, có hối hận khi cho gã đến Thất huyền môn không…"
Gặp phải lúc sinh tử quan đầu thế này, tạp niệm trong lòng Hàn Lập trỗi dậy, các luồng suy nghĩ đều hiện lên trong đầu, tựa hồ như trong nháy mắt đã trải qua bi hoan ly hợp của cuộc đời, đối với sinh tử đã có hiểu được nhiều.
"Phác xích" âm thanh do lưỡi dao nhọn chọc vào người truyền tới
Thân thể Hàn Lập khẽ run lên, nhưng lập tức kinh ngạc, gã vẫn chưa cảm thấy có gì đau đớn cả.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Gã ngạc nhiên giương đôi mắt ra nhìn.
Vừa mở mắt, Hàn Lập liền sợ ngây người.
Nhìn thấy một việc không ngờ tới, lưỡi dao nhọn đang cắm vào phía trên đầu vai của chính Mặc đại phu, sâu tận vào trong nội thể, chỉ lưu lại đầu báng dao ở bên ngoài, đang hơi rung rung. Có lẽ do quá sắc bén, nên chưa hề thấy có giọt máu nào chảy ra ngoài, lộ rõ vẻ quỷ dị vô cùng.