Lúc này Mặc đại phu nghĩ tới ngay từ đầu khi vào nhà, Hàn Lập cố ý không chịu để cho lão đóng cửa phòng, xem ra khi đó đối phương cũng đã ẩn giấu việc mượn sự phản xạ của ánh sáng mặt trời, đối phương tuổi còn nhỏ mà có thể nghĩ chu toàn như thế, sắp đặt, chuẩn bị cẩn thận một cái liên hoàn sáo (1) độc ác như vậy làm cho một lão đầu lăn lộn trong giang hồ cơ hồ không cách nào xoay xở được, mưu kế người này thật thâm trầm, thật sự sự lịch duyệt so với tuổi của hắn không tương xứng, chẳng lẽ người này trời sinh kỳ tài, thần đồng chuyển thế sao?
Lão trầm tư, càng ngẫm nghĩ càng cảm giác sợ hãi không thôi, cả người trên dưới mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra.
Sau lần vấp ngã này, sự đề phòng của Mặc đại phu đối với Hàn Lập càng tăng lên, lão cẩn thận đối mặt Hàn Lập, trong thời gian ngắn sẽ không dám hấp tấp ra tay nữa.
Mà không rõ vì sao Hàn Lập cũng chỉ trừng mắt nhìn Mặc đại phu mà thôi, không có chút ý đồ tấn công, song phương nhất thời "yển kỳ tức cổ" (2), mắt to trừng mắt nhỏ.
Sau một lúc lâu, trong không khí lúng túng khó xử, Hàn Lập đột nhiên mở miệng nói một câu làm cho Mặc đại phu trợn mắt há mồm, kinh ngạc đứng im tại chỗ.
"Mặc lão, chúng ta giảng hòa chứ, nếu không ta đầu hàng, ngươi xem thế nào?"
Sau khi nói xong, Hàn Lập vung tay dứt khoát buông bỏ vũ khí đang cầm xuống dưới chân, lộ ra hàm răng trắng bóc, nhìn Mặc đại phu nhoẻn miệng cười, đích xác là bộ dáng của một thiếu niên nhà quê.
"Đầu hàng?"
Lúc đầu Mặc đại phu tưởng rằng lỗ tai mình nghe sai, hiểu lầm câu nói của đối phương, nhưng lập tức phản ứng lại, lão nhìn thiết trùy bị Hàn Lập vứt bỏ, trong lòng không tin chút nào, hung hăng dữ dằn hỏi ngược lại: