"Ma Ngân thủ"
Ba chữ này từ trong miệng Mặc đại phu chậm rãi thốt ra, thanh âm trầm thấp, phảng phất xa xa như từ trên trời truyền đến, mang theo ma lực không thể tư nghị, làm Hàn Lập cũng không khỏi nhịn được sợ run lên, cước bộ đang hướng về phía trước liền dừng lại.
Theo lời vừa dứt, trên người Mặc đại phu đột nhiên bạo phát ra một cổ sát khí trùng thiên, khí thế này giống như cuồng phong sậu vũ, càng thổi càng lớn, hơn nữa hướng bốn phía không ngừng khuếch tán, tràn ngập cả căn tiểu ốc.
Mà Hàn Lập đang tiến tới, bất thình lình bị khí thế cuồng bạo táp lên trên mặt, bị bức bách đảo lui liên tiếp vài bước mới có thể ổn định thân hình, đứng vững được.
Hàn Lập sắc mặt không khỏi đại biến, trong lòng một trận hoảng sợ, biết đối phương đã xuất ra tuyệt chiêu chân chính đối phó mình, xem ra một kiếm vừa rồi làm cho lão kích thích không ít.
"Hắc hắc! Tiểu tử, có thể kiến thức tuyệt kỹ thành danh Ma Ngân thủ của lão phu, coi như ngươi may mắn đi."
Âm thanh cuồng ngạo của Mặc đại phu điếc tai nhức óc, tại bên tai Hàn Lập vang lên ông ông, nhưng may mắn không có ẩn chứa nội lực, cho nên ảnh hưởng không lớn, xem ra đối phương không thèm dùng thủ pháp đã thất bại để đối phó hắn thêm lần nữa, điều này làm cho hắn an tâm không ít.
Hai lần liên tiếp nghe được Mặc đại phu ngạo nghễ nói tới cái tên "Ma Ngân thủ" này, Hàn Lập cũng không khỏi kích thích, nhìn về phía hai tay của đối phương.
Vừa nhìn đã làm cho Hàn Lập trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ, môi lúc đầu mím chặt nay không nhịn được thoáng hé ra.
Chỉ thấy từ khuỷu tay của Mặc đại phu đi lên, lúc đầu là cánh tay khô gầy, đột nhiên giống như bị bơm khí vào, bỗng bành trướng lên, so với độ lớn của ống tay ban đầu thì lớn hơn rất nhiều. Càng làm cho kẻ khác giật mình chính là da tay nguyên bổn màu vàng, giờ phút này biến thành màu trắng bạc, dưới ánh dương quang chiếu rọi, phản xạ sự sáng bóng của kim chúc lạnh như băng, tựa hồ rất chắc chắn, không gì có thể bẻ gãy được (kiên bất khả tồi), giống như luyện từ bạc chân thật vậy.