"Ngươi thật quá đắc ý rồi, tiểu tử này rất tinh minh, ko giống như ngọn đèn sắp hết dầu đâu. Ngươi cẩn thận ko thì mắt thấy đại công cáo thành mà lại thành thất bại trong gang tấc, bại trong tay gã tiểu tử này. " đột nhiên âm thanh của một thanh niên nam tử vang lên trong đầu của Mặc đại phu.
Mặc đại phu biến đổi sắc mặt, trên mặt giống như tràn đầy sương lạnh, lạnh lùng khiển trách:
"Dư Tử Đồng, việc của ta ngươi đừng xen miệng vào, ta chưa cần ngươi phải giáo huấn, nếu như ta thành công, tự nhiên cũng có chỗ tốt cho ngươi, nhưng thật ra công pháp ngươi đưa cho ta hình như có chỗ không ổn, phải chăng ngươi hy vọng ta đến lúc đó xuất hiện việc ngoài ý muốn!" giọng của Mặc đại phu mang vẻ nghi hoặc.
Thanh âm này tựa hồ như rất sợ Mặc đại phu, nghe lời doạ dẫm của hắn xong, vội vàng lên tiếng giải thích:
"Sao có thể sai được, ngươi không phải đều dùng động vật thử qua rồi sao? Một con cũng không chết, cũng có khi do ngươi chưa quen với công pháp, nhưng con kia chết đi, hẳn là ko trở ngại gì tới kế hoặch của ngươi ah."
"Hừ! Tốt nhất là đúng như vậy, đáng tiếc ta không thể luyện tập nhiều hơn nữa, nếu không ta càng nắm chắc được thêm vài phần rồi." Mặc đại phu nghe xong lời thanh âm nói, liền nghĩ tới việc thí nghiệm công pháp lần trước, những nghi hoặc cuối cùng trong lòng, liền lập tức biến mất.
Hắn nói xong câu đó, thanh âm kia dường như đã rút ra được lời giáo huấn lúc nãy, không dám mở miệng tiếp lời, chỉ còn lại Mặc đại phu lẩm bẩm lầu bầu một mình như thần kinh, toàn bộ căn phòng toát lên sự yêu dị quái đản.
Lúc này thì Hàn Lập đang ở trong một khe núi hoang vu, nơi này so với địa phương gặp gỡ Lệ Phi Vũ hãy còn hẻo lánh và bí ẩn hơn.
Địa thế của nơi này bị đỉnh hai ngọn núi cao chót vót kẹp giữa tạo thành hình chữ nhất, hai đầu của khe núi bị các bụi cây rậm rạp bít kín hết, căn bản là không cách nào đi ra đi vào được. Ngoại trừ từ phía đỉnh của ngọn núi thấp hơn một chút thả một sợi dây thừng xuống làm lối đi, không còn con đường nào khác.