Ngươi cảm giác ta bao nhiêu tuổi? Cơ thịt trên hai gò má của hắn chợt nhảy lên vài cái, cứng ngắc hỏi ra một vấn đề không đầu không cuối.
Từ bề ngoài mà nhìn, đại khái khoảng sáu mươi tuổi, nhưng mà ngươi đã hỏi như vậy, đoán chắc tuổi không phải như vậy, chẳng lẽ còn lớn tuổi hơn, hay trẻ tuổi hơn nhiều? Hàn Lập tâm lý có chút kinh ngạc, nhưng vẫn dùng ngữ khí bình thản trả lời.
Sách sách, không hổ là người luyện trường xuân công, từ một tiểu hài tử từ quê lên, biến thành một người minh mẫn thông tuệ. Mặc đại phu không ngừng lấy làm kì lạ, bắt đầu dùng nhiệt thiết ánh mắt nhìn hắn.
Ngươi đoán đúng, ta năm nay mới 30 tuổi. Một câu nói làm cho Hàn Lập không cách nào tin từ trong miệng Mặc đại phu nói ra.
Không có khả năng. Vẫn luôn duy trì trấn định, Hàn lập lần đầu tiên giật mình.
Không có khả năng! Thật là không có khả năng! Người nhìn thấy ta, đừng nói sẽ nhận định ta 60 tuổi, chính là cho dù có tuyên bố với bên ngoài ta trên 70 tuổi, sợ rằng cũng không người nào sẽ hoài nghi. Mặc đại phu thanh âm đột nhiên trở nên vừa cao vừa nhọn, lỗ tai Hàn Lập nghe rất chói tai, khó chịu. Hình như đã xúc động tới nội tâm của hắn chỗ đau nhất rồi.
Ta Mặc Cư Nhân, sớm từ trước trong võ lâm lam châu đã hách hách nổi danh, lập ra một mảnh lãnh địa không nhỏ thuộc về chính mình. Hắc hắc! Lúc ấy lam châu, có ai không biết uy danh " quỷ thủ" của ta, vô luận hắc bạch lưỡng đạo, thuận theo ta thì sống, nghịch ta thì chết. Mặc đại phu khôi phục khí thế ngày xưa, dùng trầm thấp khẩu khí, châm rãi tự thuật chuyện xưa của mình. Hắn theo chính mình lời miêu tả, trong mắt bắn ra thần thái sắc bén như đao kiếm, hình như lại nhớ đến lúc đầu ý khí phong phát, thời gian quyền to nắm trong tay.
Nghe xong Mặc đại phu nói, Hàn Lập âm thầm kinh ngạc, không nghĩ tới rằng kẻ trên danh nghĩa là sư phó này, còn có đại địa vị như vậy.
Đáng tiếc, hảo cảnh không dài. Tại ta mới vừa vào trung niên, đang muốn tiến một bước đại triển quyền cước, lại bị tiểu nhân ám toán, bị người thân tín dùng thủ đoạn âm độc, mặc dù nhờ vào một thân y đạo cao minh, không chế được thời gian thương thế phát tác, nhưng không cách nào làm cho chính mình khỏi hẳn, một thân võ nghệ cũng giảm đi, không còn cách nào tại chỗ cũ đặt chân, Vì sợ cừu gia ám toán, không thể làm gì khác hơn là bỏ đi cơ nghiệp và người nhà, biệt tăm biệt tích, tại các quốc gia các tìm phương thuốc tốt, huy vọng có thể có biện pháp khôi phục công lực như cũ. Hắn lúc nói đến chính mình chuyện cũ thì người đã hoàn toàn đầu nhập vào trong tự thuật, hai tay hung hăng nắm chặt, trên tay hằn thật sâu vết móng tay, máu tươi chảy ròng ròng, nhưng hắn đối với điều này tựa hồ không biết,chỉ là ở trên mặt lộ ra thần sắc hung tàn ngoan độc làm người ta không lạnh mà run, xem ra hắn đối với tiểu nhân hạ độc thủ lúc ấy hận thấu xương.