Ngay khi Hàn Lập cho rằng loại thời tiết âm u này sẽ kéo dài nữa, mặt trời rốt cục cũng chịu ló ra trên bầu trời.
Lúc này cách khoảng thời gian Hàn Lập phát hiện bí mật của lục dịch cũng đã hơn nửa tháng, hắn sớm đã không chờ nổi. Vào đêm hôm ấy, hắn rốt cuốc cũng thấy kỳ quan bốn năm trước thấy được lại phát sinh lần nữa. Một đám dày đặc quang điểm vây quanh bình nhỏ, hình thành một quả cầu sáng lớn.
Khi Hàn Lập vừa nhìn đến tình cảnh này, khối đá nặng trĩu trong lòng hắn cuối cùng cũng được cởi bỏ, cơ bản có thể khẳng định bình nhỏ cũng không phải đồ chỉ dùng được một lần, mà là một kì vật có thể sử dụng nhiều lần.
Tiếp tục chờ đợi bảy ngày sau, bình nhỏ này rốt cục lại xuất hiện một giọt lục dịch. Khi Hàn Lập chứng kiến bên trong bình xuất hiện lục dịch, tuy trong lòng đã sớm có tám,chín phần nắm chắc, nhưng vẫn cao hứng dị thường. Cái này cho thấy tương lai mình sẽ có cuồn cuộn không ngừng trân quý dược tài, sẽ không vì thiếu dược vật mà rầu rĩ.
Phải biết rằng độ trân quý của dược tài đa số đều là xem số năm sinh trưởng của nó, thời gian sinh trưởng càng lâu, dược tính lại càng mạnh. Đồng dạng, dược tài có số năm tồn tại càng lâu càng khó kiếm, hơn nữa đều sinh trưởng tại thâm sơn cùng cốc. Không gặp một chút nguy hiểm, đừng mong có thể tìm được.
Mặc dù bây giờ có một ít dược điếm, đại phu tự mình chuyên môn bồi dưỡng một ít dược thảo, nhưng đều là những thứ thường dùng, số năm sống cũng rất ngắn nhưng là có thể sử dụng được. Đại bộ phận mọi người sẽ không ngốc mà nuôi dưỡng loại dược tài vài chục năm hay thậm chí khoảng mười năm mới có thể sử dụng.
Nhưng cũng có một chút đại phú thế gia vì đề phòng vạn nhất sẽ cho người chuyên môn nuôi dưỡng vài cọng thảo dược phi thường trân quý, để lúc nguy cơ dùng bảo vệ tính mạng, mấy loại dược tài này nếu không qua một thời gia tương đối dài thì không có dược hiệu, bởi vì nhũng thứ bình thường. bằng tài phú những người này có thể dễ dàng mua được, cần gì phải tốn rất nhiều công phu, chuyên môn để bồi dưỡng chứ! Hơn nữa những thế gia với gia tài thật lớn được truyền thừa, cũng không thèm quan tâm tiền bạc tốn hao để bồi thực các loại thảo dược này. Ai cũng không biết mình ngày nào phải sử dụng, cho nên dược thảo này bình thường đều phải trải qua khoảng trăm năm bồi dưỡng. Người bình thường thì không có tài lực và vật lực để làm như vậy.