Thậm chí, người dã nhân đầu tiên nhìn thấy được bóng người bên trong ngọn lửa, nằm rạp xuống cúng bái, sử dụng một ít chất lỏng thực vật, vẽ sơ qua ở trên người thành bức tranh bóng người trong ngọn lửa. Sau đó, địa vị của hắn ở bên trong tộc quần này, thoáng cái đã trở nên khác biệt. Từng cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần xúc động cực lớn.
Hắn bỗng nhiên hiểu rõ.
- Trí tuệ mở ra, chính là... sức tưởng tượng!
- Tưởng tượng khối đá có thể trở thành vũ khí!
- Tưởng tượng ngọn lửa có thể dùng để xua tan bóng tối!
- Tưởng tượng sự vật không tồn tại, tưởng tượng có thần linh tồn tại, đi cúng bái, thậm chí làm đồ đằng...
- Bởi vì có sức tưởng tượng, cho nên mới có hành động. Mà tất cả ngưng tụ ở cùng một chỗ, chính là trí tuệ nảy sinh!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ dị. Hắn nhìn tộc quần này hồi lâu, hai mắt nhắm nghiền. Lúc lại mở, hắn đã ở một thế giới khác. Ở nơi đó, hắn mở ra bước chân sức tưởng tượng dẫn dắt vô số tộc quần.
Thời gian lại trôi qua. Ở dưới sự dẫn dắt và mở ra của Bạch Tiểu Thuần, sau khi các tộc quần ở một trăm lẻ tám vạn giới được mở ra sức tưởng tượng, sau khi tin tưởng trong trời đất này tồn tại lực lượng không thể tưởng tượng nổi, dưới bất tri bất giác, Bạch Tiểu Thuần đã trở thành thần linh của vô số tộc quần...
Ở trong tiến trình vô số tộc quần này phát triển, thậm chí có thể nói từ trong quá trình tính mạng bản nguyên của bọn họ sinh ra, ấn ký này từng đời một in vào linh hồn, đều khiến cho bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần, không chỗ nào không có mặt.
Gần như tất cả tộc quần, đều có bức tượng của hắn, đều cúng bái đối với hắn, có nơi coi hắn thành mặt trời, có nơi coi hắn thành chúa sáng thế, có nơi coi hắn thành thiên thần... Hắn ở trong vô số tộc quần này, có vô số cái tên. Có nơi gọi hắn là mặt trời, có nơi gọi hắn là vạn năng. Có nơi gọi hắn là phụ thần, Nham tổ, Phong Linh, v.v.