- Rốt cuộc cái gì là vĩnh hằng...
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần hỗn loạn. Không còn kịp suy tư nữa quá nhiều, hắn lựa chọn tuân theo trực giác của mình, lúc này mắt lộ ra sự điên cuồng, ra tay lần nữa.
Thời gian trôi qua, cuộc chiến tranh này từ đầu đến giờ, đã không biết trôi qua bao lâu. Có thể mười năm, có thể hai mươi năm, có thể càng lâu hơn.
Bọn họ quyết đấu từ bảy mươi vạn quyền, đạt tới chín mươi vạn quyền, cho đến một trăm vạn quyền, cuối cùng... vượt qua một trăm lẻ tám vạn quyền thậm chí càng nhiều hơn!
Thiên địa nổ lớn, thân thể của hai người cũng từ sự khổng lồ ban đầu, theo từng đạo thân một tiêu vong, từ từ thu nhỏ lại. Cho đến khi đạo thân của từng người còn dư lại không bao nhiêu, chiến trường của bọn họ đã ở trong tinh không này, đến địa phương Tiên Vực Vĩnh Hằng dừng lại!
Cách đó không xa, Tiên Vực Vĩnh Hằng tản ra ánh sáng ôn hòa, mặc dù ảm đạm, nhưng vô số sinh mạng bên trong tản ra sức sống, ở trong tinh không này đặc biệt rõ ràng!
Cùng lúc đó, theo Bạch Tiểu Thuần cùng Nghịch Phàm đến, chúng sinh Tiên Vực Vĩnh Hằng cũng phát hiện ra. Trên thực tế một trận chiến này, đối với mọi người trên Tiên Vực Vĩnh Hằng mà nói, đã qua tròn một giáp năm tháng!
Đó là thời gian sáu mươi năm. Trong sáu mươi năm này bọn họ không có quên Bạch Tiểu Thuần, không có quên bóng dáng Nghịch Phàm. Bọn họ biết, sinh tử nguy cơ cũng không kết thúc. Bởi vì thời điểm bọn họ nhìn về phía tinh không, làm sao có thể không nhìn thấy được ở trong tinh không, có hai tồn tại giống như ngôi sao vậy, ở trong sáu mươi năm năm tháng này, không ngừng va chạm!
Tiểu Bảo đã lớn lên. Hình dáng của Đại Bảo cùng Tiểu Tiểu thoạt nhìn cũng đều đã là trung niên. Bất luận là Tống Quân Uyển hay Chu Tử Mạch, lại hoặc là Hầu Tiểu Muội, dung nhan các nàng mặc dù vẫn vậy, nhưng từ trong mắt cũng có thể nhìn ra vẻ tang thương.