Đây không phải là nói trận pháp không chặt sẽ. Thật ra trận pháp này hiện tại còn không có hoàn thành triệt để, lại giống như tồn tại lỗ thủng. Mà một khi hoàn thành, Thông Thiên Đạo Nhân muốn chấn động, độ khó tất nhiên sẽ tăng lớn.
- Tốc chiến tốc thắng!
Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút do dự, lúc này tiếp cận, nhìn gương mặt lớn ngập trời từ trên trời xuống, tay phải hắn chợt giơ lên, hướng về phía dưới đột nhiên ấn một cái, trong miệng quát khẽ.
- Đầm nước!
Ầm ầm ầm, trong phạm vi thiên địa vô tận, nhất thời lại hóa thành một mảnh đầm lầy mơ hồ. Hơi nước khuếch tán, giống như biến mảnh thế giới này thành biển rộng. Ở trong tiếng gầm khẽ của Bạch Tiểu Thuần, theo hai chữ quốc gia xuất hiện, nhất thời lại có tiếng thú gào từ bên trong đầm nước này, vang vọng ngập trời.
Theo tiếng thú gào vang lên, đó chính là thú bản mạng của Bạch Tiểu Thuần. Cái đầu cực lớn giống như con cá sấu này. Hiển nhiên lần này thú bản mạng này của Bạch Tiểu Thuần, tiếp thu giáo huấn trước đó, không muốn đưa móng vuốt ra trước, mà là cái đầu lại trực tiếp lao ra khỏi đầm nước. Chỉ là nó quá lớn, cái đầu này to lớn, càng khó có thể hình dung. Chỉ là hàm răng trong miệng mở lớn, lại giống như một ngọn núi lớn.
Lúc này sau khi lao ra, cuối cùng lại trực tiếp chiếm kích thước nửa trời. Theo tiếng rít gào, một cái miệng đã lao về phía gương mặt tịch diệt kia, lại trực tiếp cắn nuốt qua.
Thân thể của nó thật sự quá lớn, lúc này chỉ là cái đầu, lại chiếm nửa trời cao. Có thể tưởng tượng nếu như thân thể đều đi ra, sợ là Tiên Vực Vĩnh Hằng cũng vẫn không có cách nào chống đỡ.
Đối với người phàm mà nói, sự vật lớn, bao giờ cũng khiến người ta có một loại cảm giác rất đồ sộ, rất uy nghiêm, rất cường hãn. Nhưng đối với tu sĩ mà nói, lại không phải nhất định như vậy. Chỉ là nếu lớn đến trên trình độ nào đó... Như vậy cho dù tu sĩ nhìn thấy được, cũng sẽ run rẩy hoảng sợ đến mức tận cùng, thậm chí cũng không thể dâng lên tâm tư chống lại.