Thái Cổ ma ảnh gầm khẽ, âm thanh mang theo lửa giận, giống như đang phát tiết. Sau khi nói xong những lời này, hắn cũng chậm rãi thu hồi bàn tay lớn đang đẩy lớp màng mỏng.
Nhưng ngay khi hắn muốn thu hồi tay của mình lại, Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, trợn trừng mắt, ho nhẹ một tiếng. Sau đó, hắn lập tức tiến lên, cuối cùng lại một tay nhiệt tình nắm lấy bàn tay lớn giống như mang găng tay bằng mảng mỏng, đang muốn thu hồi kia.
- Hắc, đừng có vội trở lại. Nếu ngươi muốn ra, ta giúp ngươi...
Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể để cho ma ảnh Thái Cổ này rời đi được. Đối với hắn mà nói, ma ảnh này có giá trị lớn hơn nữa. Lúc này sau khi nắm lấy bàn tay to của ma ảnh kia, ở trong sự sửng sốt của ma ảnh, lực lượng thân thể cùng tu vi của Bạch Tiểu Thuần ầm ầm bạo phát, một lực mạnh nhất từ trước tới nay ngưng tụ ở cánh tay hắn, cầm lấy bàn tay to của ma ảnh, ở trong tiếng gầm nhẹ hung hăng kéo một cái...
Khí lực của Bạch Tiểu Thuần thật sự quá lớn. Nhất là lúc này hắn toàn lực bạo phát, sử dụng vẫn là tay phải ngưng tụ khí tức Chúa Tể. Dưới một cái kéo này, nhất thời lại xé rách lớp màng mỏng này. Mà ma ảnh Thái Cổ lúc này bị cánh tay của Bạch Tiểu Thuần kéo lại, lại trực tiếp từ bên trong cửa đá này, một thanh đưa ra.
Tất cả những điều này quá nhanh, vượt ra khỏi sự tưởng tượng của ma ảnh Thái Cổ này. Cho tới thời khắc này nó còn chưa có phản ứng qua, đã xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Ma ảnh Thái Cổ này thoạt nhìn hẳn là một nam tử trung niên, tóc tai rối bời. Lúc này hắn ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại theo bản năng quay đầu lại nhìn lớp màng mỏng bị Bạch Tiểu Thuần kéo rách. Tuy hắn là hồn thể, không có khả năng chảy mồ hôi lạnh xuống, nhưng trong một chớp mắt này, hắn thật sự có loại cảm giác toàn thân ớn lạnh mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa.