Mi tâm đại biểu cho thần thức. Đan điền đại biểu cho tu vi. Bởi vậy cũng có thể nhìn ra, năm đó trong ba người con lớn của Vĩnh Hằng, Khôi Tổ vốn cũng chính là mạnh nhất, cho nên mới phải khiến cho huyết mạch của hắn hóa thành phong ấn, tới trấn thủ chỗ mấu chốt nhất này!
Cho nên Nghịch Phàm chúa tể thời khắc này, cho dù trước đó, mí mắt hắn đã chấn động, thân thể đã chấn động, đã muốn thức tỉnh. Nhưng hôm nay theo Bạch Tiểu Thuần hoàn thành huyết mạch phong ấn, thân thể của hắn từ từ không có cách nào giãy dụa, dần dần từ trong chấn động trước đó, ngừng lại.
Mà sau khi chữa trị huyết mạch phong ấn, thân thể Bạch Tiểu Thuần lập tức bị lực bên trong huyết mạch phong ấn này truyền tống, chớp mắt biến mất. Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở trên trời cao bên ngoài thân thể của chúa tể.
Sự xuất hiện của hắn, lập tức lại được nghênh đón bởi tiếng hoan hô của vô số tu sĩ Tiên Vực Vĩnh Hằng!
- Khôi Hoàng!
- Khôi Hoàng!!
- Khôi Hoàng!!!
Vô số tiếng hoan hô, từ bên trong Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều cùng với Khôi Hoàng Triều, không ngừng bạo phát ra, vang vọng toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng. Thật ra từ khi Bạch Tiểu Thuần tiến vào trong cơ thể chúa tể cho đến hiện tại trở về, mặc dù sử dụng thời gian không nhiều lắm, nhưng đối với tu sĩ Tiên Vực Vĩnh Hằng mà nói, lại giống như trải qua sinh tử.
Dù sao đó là kẻ địch lớn thiên ngoại trong truyền thuyết. Một khi hắn thức tỉnh, hậu quả là cái gì, mỗi người đều rõ ràng. Nhất là Thánh Hoàng, lúc này hắn hít một hơi thật sâu, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần tâm tình rất phức tạp. Nếu như đổi lại không có kẻ địch lớn thiên ngoại, hắn nhất định sẽ nghĩ biện pháp khiến Bạch Tiểu Thuần suy yếu, từ đó tranh đoạt thân phận người đứng đầu Tiên Vực Vĩnh Hằng. Nhưng hôm nay hắn chỉ có thể cười khổ, hoàn toàn từ bỏ ý niệm này. Thoáng một cái, thân thể hắn lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.