Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt trước đó chưa từng có!
Nguy cơ trước kia, đến từ kẻ địch hắn không biết. Nhưng nguy cơ hôm nay, lại là đến từ huyết mạch của Khôi Tổ hắn.
- Thánh Hoàng sở dĩ thất bại, có lẽ là vì hắn gặp phải... thánh tổ năm đó?
Trong nháy mắt, trong đầu Bạch Tiểu Thuần lại hiểu rõ ràng, đoán được nguyên nhân Thánh Hoàng thất bại. Mặc dù chỉ là suy đoán, nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần có bảy tám phần khẳng định.
- Cùng lão tổ tông của mình chiến đấu?
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt thoáng nhìn Khôi Tổ, trong lòng chột dạ. Lại ở thời điểm hắn ở đây chấn động còn không có tiêu tan, cảm giác đau đầu dâng lên, trong nháy mắt, trong mắt Khôi Tổ chợt lộ ra tinh quang. Có ý chí chiến đấu dạt dào từ trong mắt hắn bạo phát ra, lại giống như hai mặt trời. Thân thể hắn còn lập tức bước lên trước. Trong tiếng động ầm ầm, thân thể của hắn cao lớn giống như một ngọn núi từ phía xa gào thét lao đến, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Càng đến gần, tốc độ thân thể của Khôi Tổ dodọt nhiene nhanh hơn, dường như không còn là vọt tới, mà là... đánh đến!
- Hám Sơn Chàng!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên co lại. Hắn hiểu rất rõ Bất Tử Quyển. Lúc này hắn liếc mắt một cái liền nhận ra thuật pháp Khôi Tổ triển khai, còn nhìn thấy được tốc độ của Khôi Tổ lại một lần nữa tăng lên, tản ra sóng dao động thuộc về Bất Tử Cấm. Điều này còn chưa xong. Quan trọng nhất, là Bạch Tiểu Thuần thấy được ngón trỏ cùng ngón cái trên tay phải của Khôi Tổ lúc này, tản ra ánh sáng khủng khiếp!
- Toái Hầu Tỏa!
Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn mình tự mình đi va chạm vào một Toái Hầu Tỏa của Khôi Tổ. Hắn cảm thấy mình thân thể nhỏ, nếu như bị đánh tới, sợ là lập tức sẽ bị bóp thành thịt nát.