Người trước mắt hắn, chính là Thánh tổ, một trong ba người con của Vĩnh Hằng năm đó! Cũng chính là tổ tiên của Thánh Hoàng, ngọn nguồn huyết mạch của hắn!
Một trận chiến này, căn bản cũng không có bất kỳ lo lắng gì. Theo thánh tổ mở mắt ra, theo hắn nhấc chân lên, một hồi huyết mạch tương tự, nhưng lại có ý chí chiến đấu khác, ầm ầm triển khai!
Trận chiến đấu này không duy trì được bao lâu, Thánh Hoàng phun ra máu tươi. Trong tiếng cười thảm, hắn không thể không rời khỏi đường phong ấn huyết mạch này. Nếu như hắn không đi, hắn nhất định phải chết ở chỗ này. Nhưng theo hắn rời đi, vậy đường phong ấn huyết mạch này nhất thời ảm đạm. Trong chớp mắt ở dưới sự tập trung chú ý của mọi người ở Tiên Vực Vĩnh Hằng, đường này ở trên người của chúa tể... tự nhiên sẽ vỡ nát từng tấc, hoàn toàn tan vỡ!!
Không thành công, lại chính là hoàn toàn thất bại!
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Thánh HSu khi rời đi, càng thêm tuyệt vọng. Hắn bỗng nhiên hiểu rõ, có thể đây mới là người chúa tể khổng lồ. Chỗ nguyên nhân hắn giãy dụa, tất cả... đều một cái bẫy!
Hắn làm vậy là muốn mượn lực lượng của Thánh Hoàng cùng Bạch Tiểu Thuần, tới tăng nhanh khả năng phong ấn của mình tan vỡ!
- Tiên Vực Vĩnh Hằng... Tai họa lớn buông xuống...
Thánh Hoàng cười thảm. Sau khi hắn bay ra khỏi thân thể của chúa tể, hắn nhìn người khổng lồ kia, lúc này thân thể đã chấn động mãnh liệt hơn. tim Thánh Hoàng cũng rơi xuống đáy vực.
Hắn chỉ có thể gửi gắm tất cả hi vọng vào chỗ của Bạch Tiểu Thuần, nếu như đường phong ấn huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần cũng tan vỡ, như vậy Tiên Vực Vĩnh Hằng...sẽ thật sự bị tiêu diệt tuyệt vong.
Cùng lúc đó, tất cả mọi người trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng đều run rẩy. Bọn họ thấy được Thánh Hoàng thất bại, thấy được đường thứ hai tan vỡ, cũng thấy được người chúa tể khổng lồ giãy dụa càng thêm mãnh liệt.