Nhất là Tà Đế Tinh này, loại này gần như ở trong cảnh giới Thái Cổ, có thể chống lại tất cả thần thông thuật pháp. Thánh Hoàng tự hỏi, chính hắn trừ khi không tiếc trả giá lớn, nếu không căn bản khó có thể chấn động được. Chỉ khi nào bỏ ra cái giá quá lớn, cho dù là hủy đi Tà Đế Tinh, sợ là mình cũng đã bị phản phệ trọng thương.
- Hai người bọn họ... thế nào lại thoáng cái đều trở nên mạnh như vậy?
Trong lòng Thánh Hoàng dâng lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Cùng lúc đó, Tà Hoàng Thành trên bầu trời Tà Hoàng, trong lòng hắn cũng không có cách nào bình tĩnh được. Lúc này hắn hít thở dồn dập, sắc mặt không ngừng biến hóa, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Hắn cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần có nhiều ánh sáng Thái Cổ khiến cho người ta giận sôi gan. Điều này theo Tà Hoàng gần như là chuyện không thể nào. Nhưng hết lần này tới lần khác, chuyện này lại xuất hiện ở trong mắt của hắn.
- Hắn chắc hẳn sẽ không còn ánh sáng Thái Cổ gì nữa!
Ánh mắt Tà Hoàng lóe lên. Hắn vốn chỉ muốn thử một chút nội tình sâu cạn của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hôm nay thử ra kết quả, khiến cho trong lòng của hắn vốn tồn tại sát cơ, lại trở nên mãnh liệt hơn. Hắn thấy, không có ánh sáng Thái Cổ, nếu muốn đánh giết Bạch Tiểu Thuần, dễ dàng như trở bàn tay!
Về phần tu vi của Bạch Tiểu Thuần, ở trong mắt hắn, vẫn còn là Thiên Tôn mà thôi. Thật ra Bạch Tiểu Thuần áp chế đối với tu vi của bản thân, phối hợp bộ phận thời gian bản nguyên của hắn gia tăng, cho dù là Tà Hoàng, trong thời gian ngắn cũng không có cách nào nhận ra được. Chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu rõ, thời gian dài một chút, đối phương nhất định có thể nhìn ra manh mối.