Bạch Tiểu Thuần khẽ a một tiếng. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn đưa hồn của tú bà tới gần mu bàn tay. Trong nháy mắt khi hồn vừa chạm vào ấn ký này, Bạch Hạo hóa thành ấn ký, lại chợt tản ra một lực hút, tú bà ở trong tiếng kêu thảm thiết, trong nháy mắt đã bị hút vào.
Sau khi hút xong hồn của tú bà này, hồn Bạch Hạo tản ra sóng dao động hài lòng, chậm rãi bình tĩnh trở lại. Hình như ở đây chỉ có này tú bà mới có lực hút mạnh mẽ đối với hắn. Về phần những quỷ khác, Bạch Hạo chướng mắt.
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, vỗ bàn một cái, hô to một tiếng.
- Rượu uống xong, nhanh đi đập rượu cho ta!
Theo giọng nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra, những nữ tử do lệ quỷ hóa thành ở bốn phía xung quanh kia, lúc này cũng cũng không dám không biến đổi trở về. Mỗi một người bộ dạng yểu điệu, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lộ ra sự sợ hãi trước đó chưa từng có. Theo các nàng, cảnh tượng tú bà bị hút đi trước đó, quá mức khủng khiếp. Lúc này trong sự run rẩy, mỗi một người nhanh chóng đi thử khôi phục lại bộ dạng ca múa trước đó, muốn hầu hạ Bạch Tiểu Thuần, hóa giải lần này nguy cơ.
Chỉ là khiêu vũ lúc này là bởi vì sợ, thân hình run rẩy không ngừng, hát, tấu nhạc cũng vậy. Mà run rẩy nhất, lại ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần bóp vai đấm lưng cho hắn. Cho đến khi qua thật lâu, Bạch Tiểu Thuần lại nhắm hai mắt lại, say sưa, các nàng mới chậm rãi buông lỏng một chút. Lúc này mỗi một người đều buồn bực, chỉ muốn có thể hầu hạ tốt Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn đi nhanh một chút...
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ngược lại không muốn đi nhanh như vậy. Ở trong hoàn cảnh thoải mái này, hắn ngồi xuống chính là một ngày, uống không biết bao nhiêu rượu ngon, ăn không biết bao nhiêu thức ăn ngon. Cho đến lúc hoàng hôn ngày thứ hai, Bạch Tiểu Thuần mới chậm rãi mở mắt ra. Nghỉ cả một ngày, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tất cả mệt mỏi của mình ở trong cuộc du lịch cực khổ này, đều được quét sạch.