Cho đến vừa rồi Đạo Trần tiên tôn chiếm thân thể của Bạch Tiểu Thuần, nói ra những lời lẽ này, trong lòng tiểu khí linh mặc dù thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại dâng lên phiều nhiều không muốn.
Nó không chờ quá lâu. Không bao lâu, bên trong sương mù, một bóng người chậm rãi đi ra, bước chân thong thả, từng bước một, ở trong sự khẩn trương của tiểu khí linh, bóng dáng ấy đi tới bên ngoài sương mù.
Chính là Bạch Tiểu Thuần.
- Chủ nhân!
Tiểu khí linh vội vàng tiến lên, trong mắt vẫn mang theo sự lưu luyến, đồng thời cũng có một chút do dự. Hắn cảm thấy người trước mắt, hình như là Đạo Trần vừa rồi, lại không giống Đạo Trần.
Trong chớp mắt khi đi ra khỏi sương mù, Bạch Tiểu Thuần nhắm hai mắt lại, lặng lẽ đứng ở nơi đó. Tiểu khí linh cũng không dám mở miệng, ở bên cạnh cẩn thận xem chừng.
Cho đến khi qua thời gian một nén hương, bỗng nhiên ở trên người Bạch Tiểu Thuần, một ý chúa tể đột nhiên tản ra. Mặc dù so với trước kia yếu ớt hơn rất nhiều, chỉ có một tia, nhưng lại rõ ràng ẩn chứa một sự bá đạo cùng chí cao vô thượng!
Bốn phía xung quanh dâng lên gió bão, càng làm cho tinh không chấn động, xung quanh nổ lớn. Nhất là khí tức này, cùng chủ nhân Đạo Trần trong trí nhớ của tiểu khí linh, giống nhau như đúc!
Không đợi tâm thần tiểu khí linh ở đây chấn động, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở mắt. Trong nháy mắt khi hai mắt hắn mở ra, trong đôi mắt thâm thúy lộ ra sự tang thương vô tận, dường như tồn tại trong năm tháng rất lâu, lại giống như từ vãng sinh, trở lại nhân gian!
Ở trong sự tang thương này, còn mang theo một tia bi thương, lại giống như bất lực cùng mờ mịt mất đi quê hương, người thân, bằng hữu, vợ, sau đó chỉ còn lại có mình.