Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh, người thiếu niên kia giống như thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rất nhanh, hắn hình như chú ý tới sự suy yếu của Bạch Tiểu Thuần cùng với mí mắt dường như không nhịn được sắp cụp xuống, người thiếu niên này lập tức sốt ruột, lại đẩy Bạch Tiểu Thuần mấy cái. Mắt thấy em trai mình hình như không kiên trì nổi, tim của người thiếu niên này cũng đang đau đớn. Hắn lo lắng thở hổn hển. Hắn biết, đệ đệ ở nơi này đang đói. Lúc này điều duy nhất có thể khiến cho đệ đệ có sức lực, chính là thực ăn.
- Tiểu Trần, kiên trì một chút nữa. Ca ca giúp ngươi đi tìm thực ăn. Ngươi chờ ta. Ta sẽ lập tức trở về!
Người thiếu niên mười ba mười bốn tuổi này, lúc này rõ ràng lo lắng, trong mắt mang theo một tia quyết đoán. Thời điểm xoay người, thần sắc hắn cũng xuất hiện một tia dữ tợn, giống như một con sói cô độc, lại lao thẳng đến rừng cây phía xa.
Thân thể hắn gầy yếu. Lúc này hình như theo nguy cơ của Bạch Tiểu Thuần, hắn bạo phát ra sự dẻo dai tới kinh người. Hắn lại trong trời đông giá rét này, không để ý tới vết thương cùng sự suy yếu của bản thân, nhanh chóng chạy đi... Dần dần biến mất ở trong mắt của Bạch Tiểu Thuần.
- Ca...
Bạch Tiểu Thuần thì thào, nhưng âm thanh lại không có truyền đi. Hắn biết ca ca là muốn đi tìm thức ăn giúp mình. Ký ức trước kia, vào giờ phút này hiện lên trong đầu. Hắn mơ hồ nhớ, từ trên bầu trời xuất hiện châu chấu màu trắng. Sau đó liên tục mất mùa, lại có ôn dịch khuếch tán. Người trong thôn phần lớn chết đói, bệnh chết. Trong đó bao gồm cả cha mẹ của bọn họ.
Nếu không phải là ca ca hắn kiên cường, một đường dẫn theo người yếu nhiều bệnh như hắn đi ra, sợ là hắn cũng đã chết. Là ca ca của hắn, ở đoạn đường này chiếu cố hắn, thậm chí cùng những người trưởng thành kia cướp giật thực ăn. Từ bắt đầu bị đánh, cho đến sau đó, trong mắt ca ca lại mang theo hung quang, lần lượt trở nên tàn nhẫn. Ngay cả người trưởng thành cũng đều sợ hãi ca ca của hắn.