Cho nên Bạch Tiểu Thuần sốt ruột. Nhưng bất luận hắn thử như thế nào, trước sau cũng không có cách nào bước qua lạch trời này. Dần dần, hắn cũng chỉ có thể thở dài, chế luyện lửa nhiều màu, cùng tu vi cũng có quan hệ nhất định. Cũng giống như lúc này Bạch Tiểu Thuần thôi diễn ra cách điều chế lửa hai mươi chín màu, hắn lại cần phải có đầy đủ tu vi Thái Cổ, mới có thể chống đỡ cho bản thân mình chế luyện ra.
Trong sự trầm mặc, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi bỏ qua những lần thử. Hắn thả lỏng tâm thần, khiến mình ở trong không linh, chìm đắm ở trong quan sát đối với tinh không. Cho đến ngày này, Bạch Tiểu Thuần đang nhìn về phía tinh không, bỗng nhiên mắt trợn tròn, thân thể còn trực tiếp đứng lên. Tiểu khí linh cũng từ phía xa chớp mắt một cái đến bên cạnh hắn. Đồng thời, lúc nhìn lại, tiểu khí linh khẽ nói thì thào.
- Lại thấy được. Đây là lần thứ chín ta nhìn thấy được bọn họ...
Trong tinh không phía xa, vào giờ phút này, xuất hiện vô số điểm sáng. Những điểm sáng này thình lình là từng ngọn đèn Trường Sinh Đăng làm bằng thủy tinh. Bọn chúng giống như có thể phát ra ánh sáng vĩnh viễn, vây quanh ở... trên từng cái quan tài!
Phóng tầm mắt nhìn lại, quan tài nhiều, sợ là chừng trăm vạn. Bọn chúng vượt qua sông ngân hà, bay ở trong tinh không này giống như một trận mưa quan tài...
Bảo quạt ngừng lại, Bạch Tiểu Thuần đứng ở sát ngoài, kinh ngạc nhìn hình ảnh mênh mông lại đầy bi ai ở xung quanh, nhìn vô số quan tài này bồng bênh đi qua trước mặt của hắn. Thậm chí hắn cũng nhìn thấy được bên trong không ít quan tài, bảo tồn thi thể nam nam nữ nữ hoàn hảo...
Chỉ là cho dù bảo tồn tốt, cũng chịu không nổi năm tháng trôi qua ăn mòn. Đã có rất nhiều, xuất hiện dấu hiệu tiêu tan... Trận mưa quan tài này, giằng co rất lâu. Cho đến khi một cái quan tài cuối cùng đi xa, Bạch Tiểu Thuần vẫn trầm mặc. Hắn biết, điều này hiển nhiên xem là thời điểm các tộc quần bên trong tinh không bị tàn sát, một tộc quần nào đó, ở trước khi tử vong, lựa chọn lưu lại ở bên trong tinh không này, vết tích cuối cùng.