Đại Bảo trợn mắt, kéo đại xà, cùng Tiểu Tiểu nhanh chóng tới gần hoàng cung. Sau đó, ở dưới cờ trận của Tiểu Tiểu, kể cả con đại xà này, tất cả hóa thành một mảnh sương mù, nhanh chóng tiến vào hoàng cung.
Cảnh tượng như vậy, bọn họ cảm thấy không có ai phát hiện. Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở trong mật thất, lúc này trong thần thức nhìn thấy rõ ràng. Khi nhìn thấy được hai hài tử này của mình, tuổi nhỏ như thế, lại có thể dám bắt con đại xà hung tàn, Bạch Tiểu Thuần nhíu mày. Hắn cảm thấy tiếp tục như vậy, sớm hay muộn sẽ xảy ra chuyện lớn.
- Làm việc cũng hoàn toàn không có một chút ổn thỏa nào. Điều này thì cũng thôi không nói. Lại còn đi bắt rắn. Loại chuyện nguy hiểm này, thời điểm ta bảy tuổi tuyệt đối sẽ không đi làm!
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng. Hắn cho rằng cần phải đi giáo dục hai hài tử này một chút. Vì vậy lúc này thân thể hắn thoáng lắc một cái. Thời điểm hắn xuất hiện, đã ở trước người của Tiểu Tiểu cùng Đại Bảo.
Nếu như đổi lại là Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển xuất hiện, Đại Bảo nhất định sẽ run rẩy. Nhưng hôm nay mắt thấy phụ thân mình đột nhiên hạ xuống, hắn hoàn toàn không có chút nhút nhát nào. Hắn mở to con mắt, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Tiểu Tiểu ở bên cạnh, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười khả ái. Nàng vội vàng chạy tới, sử dụng giọng điệu ngọt ngào hô một tiếng phụ thân.
Giọng điệu ngọt ngấy này, khiến cho cơn giận của Bạch Tiểu Thuần nhất thời giảm xuống bảy phần. Nhưng hắn vẫn tận lực nghiêm mặt, tay áo khẽ vung lên, bắt đầu giáo huấn.
- Tiểu Tiểu, Đại Bảo, các con làm như vậy là không đúng. Phải nghe lời phụ thân nói, cư xử phải cẩn thận, làm việc phải ổn thỏa. Cái mạng nhỏ chỉ có một, không thể liều mạng. Các con xem cuộc đời của phụ thân đời các con, chính là tuân theo đạo lý như thế, mới có thể đi cho tới hôm nay, mới có thể theo đuổi trường sinh. Năm đó nếu như kích động, đã sớm mất cái mạng nhỏ.