- Thần thú, cái này nghe lại còn mạnh hơn nhiều so với thánh rùa. Lão tử động tâm lâu như vậy, ngươi cũng không tới tìm ta. Ta đương nhiên phải tới tìm ngươi.
Con rùa đen nhỏ càng nói càng lộ vẻ hào hùng, cuối cùng trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng trừng mắt với con rùa đen nhỏ. Một người một rùa nhìn nhau một lát. Bạch Tiểu Thuần cười trước. Trước đó, con rùa đen nhỏ là nói đùa cùng hắn, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên sẽ hiểu. Tất cả hành động, trên thực tế cũng là hắn đang cùng con rùa đen nhỏ nói đùa. Lúc này trong tiếng cười, Bạch Tiểu Thuần buông tay ra, dứt khoát thỏa mãn nguyện vọng của con rùa đen nhỏ.
- Mà thôi, từ giờ trở đi, sắc phong ngươi là thần thú củ Khôi Hoàng Triều ta!
Bạch Tiểu Thuần sắc phong, có một loại lực lượng kỳ dị chính hắn cũng không phát giác ra. Thân thể của con rùa đen nhỏ run lên bần bật, hít thở dồn dập. Trong mắt nó phát ra ánh sáng. Mơ hồ, hình như có quy tắc bản nguyên nào đó người ngoài không nhìn thấy được, từ nơi này bốn phương tám phương bên trong thiên địa xung quanh dũng mãnh tràn vào đến trong cơ thể con rùa đen nhỏ.
Khiến cho toàn thân con rùa đen nhỏ ở trong một tích tắc này, lại trực tiếp tản ra ánh sáng chói mắt.
Ở dưới sự hưng phấn này, con rùa đen nhỏ kêu lớn một tiếng, hài lòng bay tới bay lui ở bốn phía xung quanh. Bạch Tiểu Thuần vẫn là dáng vẻ tươi cười. Ban đầu hắn không muốn vì chuyện của con rùa đen nhỏ, cùng Thánh Hoàng có mâu thuẫn. Nhưng hôm nay nếu con rùa đen nhỏ đã tự mình trở về, như vậy hắn tất nhiên sẽ không lại để cho Thánh Hoàng mang nó đi nữa.
Chỉ có điều cần phải nhắc nhở, Bạch Tiểu Thuần vẫn phải nói.