Hắn còn thấy được Linh Khê lão tổ đang lặng lẽ nhìn lệnh bài thân phận của mỗi một đệ tử đã chết trong tay, thấy được Lý Thanh Hậu nhìn về phía xa, trong tay cầm là một chiếc khăn tay.
Hắn còn thấy được Thượng Quan Thiên Hữu. Hắn đã từng kinh diễm tuyệt luân, cho đến hiện tại không có tiếng tăm gì. Nhưng bóng dáng của hắn vẫn giống như một thanh kiếm. Lúc này hắn ngồi một mình ở trong nhà, uống rượu, trong miệng thỉnh thoảng thì thào tên của Chu Tâm Kỳ.
Một bóng người lại một bóng người quen thuộc, hiện lên ở trước mắt Bạch Tiểu Thuần. Hắn nhìn một chút, bỗng nhiên thần sắc thoáng động. Ở trong Khôi Hoàng Thành này, hắn nhận thấy được hai khí tức xa lạ lại quen thuộc.
- Là các nàng...
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc hồi lâu. Bóng dáng của hắn biến mất. Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở bên ngoài một chỗ phủ đệ trong thành. Phủ đệ này không lớn, là một lầu các hai tầng, nhưng lại xây dựng rất trang nhã. Nhất là trong viện có một cây hoa quế. Lúc này mùi hoa phả vào mặt. Bạch Tiểu Thuần đứng dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn cửa sổ trên lầu các, bị ngọn đèn chiếu rọi ra nổi lên một bóng người.
Giống như trong u minh có phát giác, hay là trong lúc vô ý nhìn thấy gì đó, cửa sổ tầng hai của lầu các, bị từ từ mở ra, lộ ra một gương mặt mỹ lệ động lòng người.
Sau khi chú ý thấy Bạch Tiểu Thuần đứng ở dưới tàng cây hoa quế, nữ tử này sửng sốt, trong mắt mang theo sự phức tạp. Nàng không có đi bái kiến, chỉ đứng ở nơi đó, lặng lẽ cùng Bạch Tiểu Thuần nhìn nhau.
- Trần Mạn Dao...
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói. Hắn phát hiện mình đối với những người mấy ngày nay tới Khôi Hoàng, đã có chút bỏ quên. Bởi vì tinh lực của hắn cùng lúc sử dụng ở trên phương diện kiềm chế lẫn nhau với Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng. Mặt khác lại là hài tử gần sinh ra, khiến cho hắn không còn có tinh lực đi quan tâm quá nhiều.