Nếu như ở hoàng cung Thánh Hoàng Thành, các nàng tất nhiên không có cách nào làm được chuyện này, đi dụng thần thức quan tâm Thái Cổ. Nhưng ở đây dù sao cũng là hoàng cung Khôi Hoàng Thành, có trận pháp trợ giúp, các nàng làm được điểm này cũng không phải quá khó khăn.
Lúc này thần thức đảo qua, thứ các nàng nhìn thấy đầu tiên... Chính là chồng chất thư tình giống như núi nhỏ này.
Khi nhìn thấy được thư tình, trong nháy mắt, sóng thần thức của ba nàng lập tức trở nên mãnh liệt hơn một ít, rõ ràng dừng lại ở trên đống thư tình này. Ba người không hẹn, cùng lập tức thu hồi lại thần thức!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi. Thần sắc Thánh Hoàng cũng thoáng động, sau đó lộ ra biểu tình quái dị liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.
- Nhị đệ, ngươi mới nói tới chỗ nào?
Thánh Hoàng vội ho một tiếng, tiếp tục hỏi.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể còn có tâm tình nói khoác nữa. Hắn cười gượng trong vội vàng thu hồi những bức thư tình này, giả vờ trấn định ngồi ở chỗ đó, cùng Thánh Hoàng cười ha hả.
Sau một lúc lâu, Thánh Hoàng xác định con rùa đen nhỏ quả thực không có ở nơi này, cũng hiểu rõ lúc này Khôi Hoàng Triều có giai đoạn mẫn cảm. Mình ở lại lâu sẽ ảnh hưởng tới quan hệ hai bên, vì vậy đứng dậy từ biệt.
Bạch Tiểu Thuần không yên lòng tiễn Thánh Hoàng rời đi. Sau đó hắn nghiêng đầu nhìn hoàng cung một chút, không hiểu sao có cảm giác chột dạ.
- Có gì chứ? Không phải là thư tình sao? Trước đây ta lại không đồng ý!
Bạch Tiểu Thuần nói thầm nói mấy câu cho mình tăng thêm lòng can đảm. Thoáng lắc người một cái, hắn đã tiến vào mật thất. Hắn suy nghĩ chắc hẳn mình nên bế quan mấy ngày, trốn tránh đầu sóng ngọn gió.