- Bệ hạ, ngài không biết, ta vì bắt tên phản đồ Thần Toán Tử này, chịu nhục, lá mặt lá trái. Cho dù Thần Toán Tử an bài cho ta hơn một trăm nữ tu, tới ăn mòn tâm linh, tới dao động đạo tâm của ta, nhưng lòng trung thành của ta đối với bệ hạ, từ trước tới nay hoàn toàn chưa từng thay đổi!
Hứa Bảo Tài nói ra lời nói rung động đến tâm can. Thần Toán Tử ở một bên hãy còn căm tức nhìn Hứa Bảo Tài.
- Ta đưa tới cho ngươi những nữ tu đó, không sai. Nhưng có một lần nào ngươi không phải vui vẻ tiếp nhận. Sở dĩ hơn một trăm người, còn không phải là sau đó ngươi tới tìm ta đòi sao?
- Đó là đạo tâm của Hứa Bảo Tài ta kiên định, vì hoàn thành nhiệm vụ, vì bắt kẻ phản bội lớn như ngươi, vì vậy ta chỉ có thể ủy khuất chính mình, chỉ có thể không cam lòng, miễn cưỡng tiếp nhận ngươi hối lộ. Tất cả những điều này, ta cũng là vì bắt ngươi!
Hứa Bảo Tài lập tức cãi lại, cũng trừng mắt nhìn Thần Toán Tử.
Hai người ở bên trong Thiên Điện nơi này, không ngừng tranh cãi. Một người chỉ trích đối phương là kẻ phản bội, một người khác không thừa nhận, đồng thời còn nói đối phương vô sỉ.
- Bệ hạ, ngươi không cần thương hại Thần Toán Tử này. Trước đây ta đi tìm hắn, khuyên hắn cùng ta đi tới Khôi Hoàng Thành. Nhưng hắn ỷ vào mình có một đạo lữ Bán Thần, lại có thể không muốn. Vì vậy ta lại chịu nhục, thu được tín nhiệm của hắn, sau đó hạ độc hắn, lúc này mới len lén trói lại đưa đi!
Hứa Bảo Tài giận nói.
- Ta không phải là không muốn tới... Nhưng ta nhà lớn nghiệp lớn, nhất thời có chút luyến tiếc. Ta không nói mình không muốn tới.
Thần Toán Tử thở dài một tiếng giải thích.