Đối với điều này, trong lòng Hầu Tiểu Muội cũng tức giận. Nhất là vừa nghĩ tới bụng của Chu Tử Mạch cùng Tống Quân Uyển, nàng lại càng không phục. Đối với Bạch Tiểu Thuần, nàng cũng cố tình không để ý tới, lại âm thầm suy nghĩ biện pháp.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Hầu Tiểu Muội không để ý tới mình, trong lúc bất đắc dĩ lại đi tìm Công Tôn Uyển Nhi. Nhưng Công Tôn Uyển Nhi thân là Thiên Tôn, mặc dù địa vị cao cả, nhưng lại không muốn truyền ra phong ba khiến cho tất cả mọi người hiểu nhầm. Hơn nữa nàng vốn đang có thương thế, lại trực tiếp lựa chọn bế quan.
- Vẫn là một lão bà tốt.
Bạch Tiểu Thuần than thở một tiếng. Nhìn Tiên Vực bận rộn, hắn chỉ có thể một mình ở trong đại điện, thở dài thở ngắn.
Cũng may tất cả những điều này không duy trì quá lâu. Theo số người ở Tiên Vực số tăng, vào một tháng sau, ở Hoàng Thành vào khu vực trung tâm Tiên Vực, cuối cùng được xây dựng ra, đồ sộ đứng vững!
Hoàng Thành này đầy khí thế. Từ phía xa nhìn lại, bị chín dãy núi tập trung lại tôn lên! Đặc biệt là chín dãy núi này ngưng tụ lại một chỗ, đan xen lẫn nhau, hình thành một bức tượng.
Bức tượng kia chính là Bạch Tiểu Thuần mặc đế bào. Tay trái của hắn giơ lên, thình lình nâng một tòa thành trì thật to. Tay phải của hắn cũng nâng lên, trên đó là một bóng nước cực lớn!
Nước ở bên trong bóng nước này, nước bình thường không thể so sánh được, mà là nước biển của biển Vĩnh Hằng!
Cái này cũng chưa tính là cái gì. Chỗ Hoàng Thành này là nơi được đám người Đại Thiên Sư cùng quy hoạch. Thậm chí vì kỷ niệm đời Khôi Hoàng thứ nhất, còn không tiếc phát động nhân thủ, ở toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng này, bất luận là bên trong mặt đất vẫn nước biển, lại hoặc là trên đảo Vĩnh Hằng, thu thập mảnh vỡ đá máu thịt của Khôi Hoàng đời thứ nhất ra phân tán bốn phía, lúc thế giới Thông Thiên trước đây nổ tung!