- Bạch Tiểu Thuần, có thể cho ngươi mang Công Tôn Uyển Nhi đi. Tất cả tù binh thế giới Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều hiện tại, cũng có thể cho ngươi. Thậm chí bản hoàng còn có thể mở ra biên giới, không chỉ thừa nhận địa vị thế giới Thông Thiên của ngươi, còn làm cho tất cả tu sĩ thế giới Thông Thiên bên trong Tà Hoàng Triều, đi hay ở tùy ý, tuyệt không làm khó dễ!
Tà Hoàng hít một hơi thật sâu, không để cho Thánh Hoàng có thời gian tiếp tục cân nhắc. Lúc này trong lòng hắn đã có quyết định. Hắn dứt khoát mở miệng lại không có bất kỳ do dự nào.
- Nhưng ta cần... Ngươi thả hai vị Thiên Tôn Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân này ra!
Lúc này trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút khẩn trương. Thật ra lúc này hắn đã thật sự không còn ánh sáng Thái Cổ. Nhưng hắn nắm đúng tính cách của Tà Hoàng. Hắn biết nếu mình đồng ý quá nhanh, sợ là trong lòng đối phương sẽ lại sinh nghi. Hơn nữa tâm tư Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần cũng có thể đoán ra một ít.
Lúc này hắn hoàn toàn không lộ ra tâm tình. Thậm chí đối mặt với thoải hiệp của Tà Hoàng, hắn trực tiếp hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải lên thể hiện muốn triệu hoán ánh sáng Thái Cổ. Hắn nhìn về phía Thánh Hoàng.
- Đại ca, chiến hay không chiến, ngươi nói một câu!
Lời nói này tràn ngập thiết huyết hung hãn. Nhưng trên thực tế đáy lòng của hắn, lúc này hắn lại lo lắng không yên.
- Thánh Hoàng à, ngươi cũng đừng có hôn mê đầu. Thật sự đồng ý đi. Nếu ngươi thật sự đồng ý, ta không muốn hãm hại ngươi cũng không có cách nào.
Nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, nhìn thấy được Thánh Hoàng do dự, hơi thở của Tà Hoàng nhất thời tăng nhanh. Trong chớp mắt, mắt hắn lộ ra ánh sáng sắc bén. Tay phải hắn vung mạnh lên, nhất thời mặt trời đỏ bị tàn phá, đột nhiên biến ảo.