Dựa theo Bạch Tiểu Thuần phán đoán, khả năng Công Tôn Uyển Nhi ẩn thân ở Tà Hoàng Triều không quá lớn. Dù sao nơi đó luôn luôn bị Tà Hoàng bao phủ. Một khi xảy ra vấn đề, nàng không có cách nào bỏ chạy.
Mà Thánh Hoàng Triều cũng không thích hợp. Như vậy chỗ ẩn thân tốt, lại chắc là biển Vĩnh Hằng.
Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào phán đoán quá nhiều. Lúc này hắn chỉ có thể mượn tốc độ cực hạn của bản thân, lao nhanh về phía phương hướng biển Vĩnh Hằng. Thần thức của hắn còn hoàn toàn tản ra, không ngừng tìm kiếm bất cứ chấn động nào trong thiên địa.
Thái Cổ ra tay, tất nhiên sẽ có sóng dao động!
Trên thực tế cũng chính là thời gian nửa nén hương, Bạch Tiểu Thuần lại lập tức nhận thấy được, ở phương hướng biển Vĩnh Hằng, sóng dao động trong thiên địa cực kỳ mãnh liệt. Sóng dao động này bị hắn hơi vừa cảm thụ, lại lập tức nhận ra... thuộc về Tà Hoàng!
- Tà Hoàng, ngươi dám!
Mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời đỏ lên, khí tức tu vi lại trực tiếp bạo phát ra, khiến thiên địa hỗn loạn. Đồng thời, hắn liên hệ với Thánh Hoàng, sau đó tốc độ lại bạo phát. Trong tiếng nổ vang thế giới vặn vẹo, toàn thấn hắn na di lao ra!
Mà giờ khắc này ở trên biển Vĩnh Hằng, trên bầu trời một hải vực, sắc mặt Tà Hoàng thâm trầm, trong mắt có hàn quang. Trong lòng hắn cũng có lo lắng, nhìn chằm chằm vào phía dưới biển Vĩnh Hằng. Tay phải hắn tự nhiên giơ lên. Một lực mạnh từ trong tay hắn bạo phát, khiến cho mặt biển phía dưới, hình thành một vòng xoáy cực lớn.
Ở sâu bên trong vòng xoáy này, có một quả bóng nước cực lớn. Phía trên quả bóng nước tràn ngập phù văn. Mà ở bên trong quả bóng nước kia, Công Tôn Uyển Nhi khoanh chân ngồi tĩnh tọa, trong thần sắc mang theo sự kinh hoàng cùng tuyệt vọng.