- Đáng chết, lẽ nào chuyện này lại khó giải quyết như vậy sao?
Tà Hoàng th* d*c. Hắn có chút không cam lòng, trong mắt lộ ra hàn quang. Hắn thật sự có kích động, muốn bất chấp thương thế, đi tiêu diệt Bạch Tiểu Thuần.
- Ánh sáng Thái Cổ của hắn không có khả năng không có giới hạn. Chỉ cần ta có thể tìm kiếm ra giới hạn, như vậy... Ở dưới tình huống khiến mình không hao tổn, g**t ch*t hắn, lại khiến cho Thánh Hoàng lo lắng không dám dễ dàng ra tay... Cũng không phải không có khả năng!
Nghĩ tới đây, sát cơ trong mắt Tà Hoàng mãnh liệt hơn. Thân thể hắn thoáng lắc một cái, hai tay bấm quyết. Nhất thời toàn thân hắn cùng với mặt trời đỏ này, trực tiếp dung hợp lại với nhau!
Trong tiếng nổ lớn, ánh sáng của mặt trời đỏ đang từ ảm đạm, lại tăng vọt. Sau khi cùng mặt trời đỏ dung hợp, Tà Hoàng đã đạt tới trạng thái mạnh nhất. Hắn chính là mặt trời đỏ, mặt trời đỏ chính là hắn!
Lúc này dưới một bước, tốc độ nhanh hơn. Hơi nóng như lửa ngập trời khuếch trương ra. Mặt đất khô hạn, hư vô vặn vẹo. Trên mặt đất, không ít người trực tiếp phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, với mắt thường có thể thấy được đang từ từ khô lại trở thành xác khô!
- Bạch Tiểu Thuần, bản hoàng lại đánh cược ngươi... không phát ra được mấy ánh sáng Thái Cổ!
Tà Hoàng gầm khẽ, tốc độ bay nhanh. Dưới tiếng nổ lớn, khoảng cách giữa hắn và Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng gần.
Mắt thấy Tà Hoàng này cố chấp như thế, Bạch Tiểu Thuần nheo cặp mắt lại. Hắn biết mình còn lại mười hai đạo. Hắn hiểu rõ ngàn vạn không thể lộ ra điểm mấu chốt. Vì vậy hắn lại nở nụ cười. Trong mắt hắn thoáng lộ ra một sự ung dung, thản nhiên mở miệng.