Không đợi bọn họ kịp phản ứng, bóng người bên trong cánh cửa tia chớp đã bước đi ra. Sau khi hắn đi ra, cánh cửa tia chớp phía sau lưng hắn truyền ra tiếng nổ lớn. Bóng dáng của hắn trong lúc này không ngừng trở nên rõ ràng, cuối cùng lộ ra hình dáng!
Một mái tóc đen tung bay, dáng người cao ráo, da trắng nõn, thoạt nhìn lại giống như một thiếu niên. Nhưng trong mắt hắn lộ ra tinh quang, còn có khí tức trên người hắn tản ra đủ để cho thiên địa biến sắc. Khiến cho mọi người xung quanh sau khi nhìn thấy được, trong đầu ầm một tiếng, trong nháy mắt tu vi đều bị áp chế. Cho dù hai Thiên Nhân này cũng run lên một cái, lập tức hạ xuống mặt đất. Bọn họ cảm nhận được rõ ràng, ở trên người kẻ xuất hiện trước mắt này phát ra uy áp, so với đại tôn của bọn họ cũng muốn cường hãn hơn vô số lần...
Thậm chí ngay cả một vị Thiên Tôn bọn họ từng từ phía xa nhìn thấy qua, hình như cũng không mang đến cho bọn họ chấn áp mãnh liệt bằng người trước mắt!
- Nhất định là Thiên Tôn. Cũng không biết là vị nào!
Hai cái Thiên Nhân này hít thở ngừng lại, lúc này không dám nhiều lời, vội vàng ôm quyền cúi đầu.
- Bái kiến đại nhân!
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, hai mắt nhắm nghiền, hít một hơi thật sâu. Khí tức lâu ngày không gặp, khiến cho trí nhớ của hắn giống như trở lại mấy chục năm trước, thời điểm vừa rời đi. Sau hồi lâu, hắn chậm rãi mở hai mắt ra. Ánh mắt hắn đảo qua mọi người ở bốn phía xung quanh, âm thanh mang theo sự trầm thấp, chậm rãi mở miệng.
- Nói cho ta biết, ở đây... là Tà Hoàng Triều Tiên Vực thứ hai đúng không?
Âm thanh của Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, nhưng lại khiến cho thiên địa bốn phía xung quanh nơi này chấn động. Lúc truyền vào trong tai mọi người, khiến cho tất cả mọi người nơi đây, không quan tâm là tu vi gì, tâm thần đều chấn động, giống như trong đầu cũng đang chấn động, không ngừng vang vọng âm thanh của Bạch Tiểu Thuần. Hình như giọng nói này muốn dung nhập sâu bên trong linh hồn của bọn họ, trở thành dấu vết của Vĩnh Hằng.