Theo hồn phách tiêu tan, những nguyên liệu kia hình thành thân khôi lỗi khiêu vũ cũng thoáng cái lại mất đi động lực, trực tiếp ngồi phịch ở trên mặt đất...
Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ nhìn tất cả những điều này. Tiểu khí linh ở bên cạnh hắn. Trong mấy ngày nay hắn đã tận mắt nhìn thấy. Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần giờ phút này thật đáng sợ. Hắn không dám trêu chọc.
- Chết chưa hết tội!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng. Sau khi nhìn đại hoàng tử khiêu vũ mười ngày, hận thù trong lòng hắn vẫn tồn tại không ít. Lúc này hít một hơi thật sâu. Bạch Tiểu Thuần đang muốn đứng dậy lấy đi những nguyên liệu kia.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên sắc mặt tiểu khí linh đột nhiên biến hóa. Hắn bất chợt bay lên, trực tiếp nhìn về phía tinh không xa xôi.
Ngay sau đó, từng tiếng nổ vang, từ trong tinh không phía xa đột nhiên truyền đến. Thậm chí quạt tàn này cũng rung động mãnh liệt, nhưng vẫn thay đổi phương hướng, lao thẳng đến nơi truyền đến âm thanh.
- Một nửa kia cây quạt, là một nửa kia!
Tiểu khí linh kích động, đang ở nơi đó rống to.
Bạch Tiểu Thuần cũng thoáng sửng sốt, rời khỏi mặt quạt. Thời điểm hắn xuất hiện ở trên xương quạt, hắn nhìn về phía tinh không xa xăm. Nhất thời hắn liền nhìn thấy ở chỗ rất xa, thình lình cũng có một đoàn ánh sáng nhu hòa, đang lao về phía chỗ của mình.
Nhìn kỹ, bên trong đoàn ánh sáng này, rốt cuộc thình lình tồn tại một nửa quạt tàn!
Quạt tàn này tản ra ánh sáng ôn hòa giống như chỗ cây quạt của Bạch Tiểu Thuần. Chỉ có điều so sánh xuống, vẫn có thể phát hiện ánh sáng của quạt tàn đối diện đã ảm đạm hơn nhiều. Nhất là càng tới gần, có thể nhìn thấy được trên đó có rất nhiều xương quạt đều vỡ nát. Thậm chí nửa cây quạt này, đều khiến người ta có một loại cảm giác dường như nó có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.