Cho đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh. Hai mắt hắn mở ra. Trong chớp mắt, một tia ánh sáng khiến cho tiểu khí linh kinh tâm động phách, từ trong mắt hắn lập lòe phóng ra.
Thậm chí ánh sáng ở trong mắt hắn khuếch tán ra, trong nháy mắ, trên người Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc tản ra khí tức đặc biệt mặc dù cực kỳ yếu ớt, nhưng lại tuyệt đối sẽ không khiến cho tiểu khí linh nhận sai được!
- Khí tức Chúa Tể!
Tiểu khí linh không khỏi kinh hãi thất thanh.
Bạch Tiểu Thuần giống như không chú ý tới sự hoảng sợ của tiểu khí linh. Lúc này hắn chậm rãi đứng lên, cúi đầu nhìn tay phải của mình. Trong mắt hắn vẫn còn ánh sáng. Còn có ánh sáng thôi diễn chớp động. Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần bất chợt xiết chặt nắm đấm!
Ở trong nháy mắt khi hắn xiết chặt đấm của hắn, phía sau lưng hắn nhất thời có tiếng thiên địa nổ lớn. Một vị đế ảnh cực lớn, đột nhiên huyễn hóa ra, mặc đế bào, mang đế quan, tướng mạo chính là Bạch Tiểu Thuần.
Bất Diệt Đế Quyền!
Chỉ là... Ở trên đế ảnh này, đã không giống với trước kia... Là tay phải của hắn. Tay phải của đế ảnh này so với toàn thân lại khác biệt rõ ràng. Nó... Cùng với cánh tay Chúa Tể nơi Bạch Tiểu Thuần lúc này đang đứng, lại giống nhau như đúc!!
Bất luận là tóc gáy, hay xương cốt, hay máu thịt, tất cả đều hoàn toàn tương đồng. Cùng lúc đó, khí tức Chúa Tể ở một tích tắc này bạo phát ra, cũng vượt xa so với trước kia. Tuy vẫn yếu ớt, nhưng dù có yếu ớt, cũng là khí tức Chúa Tể!
Khí tức này, đủ khiến cho tất cả Thiên Tôn run rẩy, khiến cho tâm thần Thái Cổ chấn động!
Đây chính là cảm ngộ Bạch Tiểu Thuần thu hoạch được sau mười năm, dung hợp cánh tay Chúa Tể này, cùng Bất Diệt Đế Quyền của mình lại với nhau. Lúc này hơi thở hắn có chút dồn dập, chậm rãi đẩy mạnh nắm tay phải về phía hư vô xa xôi, trực tiếp hạ xuống một quyền!