Bầu trời giống như cũng bị ảnh hưởng, không còn quang đãng, mà biến thành một mảnh màu xám. Mặt đất còn ở trong một chớp mắt này giống như vạn năm trôi qua, trở thành từng hố sâu.
Chỉ có bức tượng Chúa Tể này vẫn đứng sừng sững ở nơi đó. Hình như cho dù thời gian trôi qua bao lâu, nó đều sẽ không xuất hiện biến hóa quá lớn. Tới một mức độ nào đó, giống như vĩnh hằng.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt. Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp nhất từ trước tới nay. Từ trước đến nay hắn chưa từng nghĩ tới, lại có một người có thể chỉ một câu nói, khiến cho biển cả hóa ruộng dâu, khiến cho thiên địa nghịch chuyển, tất cả năm tháng vạn năm trôi qua.
Hắn càng không có cách nào tưởng tượng được, nếu như phương pháp này sử dụng ở trên người tu sĩ, sẽ phải đáng sợ tới mức nào. Hắn không thể tưởng tượng nổi, cho dù là cường hãn giống như Thái Cổ, cũng sẽ ở trong một câu nói này, trực tiếp trở thành tro bụi!
- Chúa Tể... Đây là Chúa Tể sao...
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, dường như nhận thức bị lật đổ. Lúc này, khí linh ở bên cạnh hắn đang run rẩy.
Phù phù.
Một tiếng động vang lên.
Nó lại quỳ lạy xuống. Trong mắt nó mang theo sự kính nể, e sợ. Mà ở sâu bên trong sự kính nể, e sợ này... lại cất giấu sự tưởng niệm sâu sắc cùng bi thương.
Cùng lúc đó, theo âm thanh Chúa Tể khuếch tán, bóng người đứng ở nơi mi tâm của bức tượng Chúa Tể này rốt cuộc nhấc chân lên, chậm rãi đi về phía Bạch Tiểu Thuần.
Một bước hắn hạ xuống, trong lúc bất chợt bầu trời màu xám bạo phát ra sấm sét màu đen, công kích mặt đất, công kích tám phương, mang theo sự cuồng bạo cùng bá đạo nào đó, hình như muốn hủy diệt thế giới. Mỗi một đạo thiên lôi màu đen, cũng làm cho Bạch Tiểu Thuần có ảo giác giống như đối mặt với một quyền Thái Cổ phong bạo trước đó!