- Đây là mẹ Vĩnh Hằng, chúc phúc dành cho hậu nhân của Khôi Tể...
Đại hoàng tử thở dài. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại từ trong lời này của hắn, cảm nhận được một mùi máu tươi.
Chân mày Bạch Tiểu Thuần hơi nhíu lại, đang muốn mở miệng. Nhưng thình lình, đại hoàng tử này rốt cuộc chợt xoay người, ánh mắt lấp lánh nhìn Bạch Tiểu Thuần.
- Bạch đại sứ, trên thực tế Tiểu Vương mời ngươi tới, là bởi vì có một khoản giao dịch. Cũng muốn hỏi xem ngươi cảm thấy hứng thú hay không.
- Giao dịch gì?
Bạch Tiểu Thuần ép xuống cảm giác ko vui trong lòng. Hắn cũng đứng ở nơi đó không lại đi về phía trước, mà nhìn về phía đại hoàng tử.
Đại hoàng tử l**m môi một cái, ánh mắt đảo qua ở trên người Bạch Tiểu Thuần. Ánh mắt này mang theo cảm giác xâm lược nào đó, giống như loại nam nhân sắc đảm che trời, nhìn một mỹ nữ tuyệt thế. thần thái này, lập tức khiến cho Bạch Tiểu Thuần nheo mắt.
- Bạch đại sứ, thân thể này của ngươi... Có thể giao dịch cho ta hay không?
Theo lời đại hoàng tử vừa nói ra, Bạch sắc mặt Tiểu Thuần nhất thời trầm xuống. Trong lòng hắn còn sợ hãi, vung tay áo một cái, hừ lạnh một tiếng.
- Đại hoàng tử, vẫn xin tự trọng!
Nói xong, Bạch Tiểu Thuần tỏ ý không vui rõ ràng, đơn giản xoay người lại muốn rời đi.
- Bạch đại sứ chờ một chút. Ngươi hiểu nhầm bản vương. Bản vương đối với thân thể tu sĩ, thật sự có chút yêu thích. Bạch đại sư ngươi tạm thời đừng có gấp. Chỉ cần ngươi đồng ý, ta có thể dùng thân thể khác tới trao đổi cùng ngươi, bảo đảm khiến cho ngươi thoả mãn!
- Hơn nữa lấy tu vi của Bạch đại sứ, chuyện đoạt xác quá mức đơn giản. Huống hồ bản vương thu thập, tàng trữ thân thể, bất kỳ một cái nào đều là cô phẩm, tuyệt đối hoàn mỹ không tỳ vết!