Trong phút chốc, hai bên đụng chạm cùng nhau. Trong tiếng nổ lớn, con rối gỗ này lại tan vỡ, nhưng lực phản chấn mạnh hơn so với trước. Trong tiếng gầm nhẹ Bạch Tiểu Thuần cũng không đi lãng phí thời gian tránh né. Hắn cũng hiểu rõ, muốn tránh né phản chấn này, độ khó quá lớn. Thử thách của cửa ải này, chính là loại trình độ lực phản chấn này tổn thương.
Theo khóe miệng tràn ra máu tươi, lực khôi phục Bất Tử Quyển của Bạch Tiểu Thuần triển khai toàn diện. Thương thế trong chớp mắt đã khôi phục. Đồng thời, ánh mắt hắn ửng đỏ, lại xông về phía con rối vừa tan vỡ.
Gần như trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần lướt đi, theo mảnh nhỏ của con rối phân tán ra bốn phía, một con rối lại nhỏ hơn một chút, lại một lần nữa xuất hiện. Cứ vòng đi vòng lại như vậy, Bạch Tiểu Thuần liên tiếp đánh ra mười quyền!
Mỗi một quyền, đều có thể đánh nát con rối. Nhưng sau mỗi lần bị đánh nát, phản chấn theo từng đợt càng lúc càng cường hãn. Đến cuối cùng, cho dù Bạch Tiểu Thuần có Bất Tử Quyển khôi phục, cũng sắp không chịu nổi.
- Lấy lực khôi phục của ta, sợ là cho dù Thiên Tôn hậu kỳ ở chỗ này, tối đa cũng chỉ lại chịu được đến loại trình độ này. Cửa ải này lẽ nào cần phải Thiên Tôn đại viên mãn mới có khả năng vượt qua được!
Bạch Tiểu Thuần không tin chỉ là cửa ải bảy mươi tám, lại có độ khó như vậy. Lúc này hắn lại đánh ra một quyền.
Theo con rối bị đánh nát, phản chấn khiến cho hắn phun ra máu tươi. Rốt cuộc, ở bên trong con rối bị đánh nát lại xuất hiện con rối mới. Nhưng rõ ràng con rối này không giống với trước đây.
Thình lình là một con rối toàn thân màu vàng kích thước chỉ bằng bàn tay nhỏ. Sau khi nó xuất hiện, một khí tức Thiên Tôn trung kỳ, cuồn cuộn bạo phát ra ngập trời, tốc độ cực nhanh, còn vượt quá sức tưởng tượng, trong chớp mắt đã biến mất. Thời điểm nó xuất hiện thình lình ở trước ngực của Bạch Tiểu Thuần. Thậm chí còn không đợi Bạch Tiểu Thuần kịp phản ứng, thân thể hắn lại ầm một tiếng, bị trực tiếp đánh bay ra ngoài mấy trăm trượng.