Chỉ có điều sau khi dung hợp, vị trí cái đuôi của nó lại rõ ràng lộ ra hình dạng thiếu một khối. Lúc này còn muốn rõ ràng hơn so với thoạt nhìn.
Trong nháy mắt... Tất cả Thiên Tôn, hai đại Thái Cổ, đều nhìn về Bạch Tiểu Thuần.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần sợ hãi. Trong lòng hắn thầm kêu khổ. Đồng thời hắn cũng nhớ ra khối thịt thiếu đi này, mình đã cho khí linh. Lúc này bị giằng co như thế, Bạch Tiểu Thuần chột dạ. Nhưng hắn suy nghĩ một chút, mình mạo hiểm sinh tử, giúp đỡ Thánh Hoàng lấy tới nhiều máu thịt Chúa Tể như vậy, cho dù là thiếu đi một khối, nói vậy hẳn cũng không có vấn đề gì chứ.
- Cùng với cố tình che giấu, không bằng nói ra cho thoải mái!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hít một hơi thật sâu sau, quyết đoán mở miệng.
- Ăn rồi. Một khối bị thiếu này, ta đã ăn rồi!
Bạch Tiểu Thuần mắt không nháy một cái, âm thanh vang vọng ở khắp nơi.
- Dù sao máu thịt Chúa Tể này là đồ tốt. Sau khi ta cướp được vào tay, cũng muốn nghiên cứu một chút, nhưng không thành công. Vì vậy ta lại ăn một khối, muốn xem thử nó có hiệu quả gì không. Đáng tiếc đồ này quá khó ăn, một chút hiệu quả cũng không có.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay nói, trong lòng thầm nghĩ Thái Cổ này quá hẹp hòi, cũng có chút nhiều chuyện. Không phải chỉ là thiếu một khối thoi sao?
Sau khi lời nói Bạch Tiểu Thuần của truyền ra, nghe được hắn thừa nhận thẳng thắn như vậy, ánh mắt của các Thiên Tôn bốn phía xung quanh đều chớp động. Thật ra cách nói này của Bạch Tiểu Thuần, rất thỏa đáng.
Dù sao Thiên Tôn bọn họ vì Thái Cổ tranh đoạt thịt Chúa Tể, ăn một khối, cũng thực sự không có gì vấn đề gì lớn. Nếu như Bạch Tiểu Thuần tiếp tục che nấp, bọn họ có thể còn có tâm tư khác. Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần thẳng thắn như vậy, cho dù là Thánh Hoàng, cũng không có cách nào tiếp tục truy cứu. Nhưng hắn lại hung hăng trợn mắt nhìn qua.