Bạch Tiểu Thuần vừa ra nói lời này, đám người Cổ Thiên Quân lập tức quay đầu lại. Tất cả đều trầm mặc, kết thúc trọng tâm câu chuyện.
Thật sự Bạch Tiểu Thuần nói ra những lời này, khiến cho bọn họ không biết nên tiếp tục thế nào.
- Các ngươi không tin sao?
- Chờ ra ngoài, ta cho các ngươi thấy những lá thư tình, trước đây lúc ta ở đại lục Thông Thiên đã nhận được. Quá nhiều. phải hơn mười vạn lá thư.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mọi người không nói, hăng hái lại nhắc tới. Dọc đường đi, hắn còn không ngừng nói về những tình cảm mình đã từng trải qua. Ngay cả Cổ Thiên Quân nghe được, cũng dở khóc dở cười. Phản cảm trong lòng hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, bất tri bất giác, lại có thể ít đi một chút.
Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần nói khoác cười nói, rất nhanh, lối ra mạng nhện đã lại ở phía xa. Nhưng vào lúc này, sau lưng của bọn họ có tiếng gầm thét giận dữ truyền đến. Đám người Quảng Mục Thiên Tôn đã tập hợp lại, cùng truy kích đến đây. Mặc dù còn cách một đoạn, nhưng đám người Cổ Thiên Quân tương đối cẩn thận. Lúc này bọn họ đều lấy ra một ít đan dược. Thậm chí Linh Cửu còn đưa cho Bạch Tiểu Thuần một viên.
- Đây là đan cực nhanh. Sau khi ăn vào, trong vòng ba hơi thở, sẽ có thể phát ra tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần. Trả giá tuy rằng lớn, nhưng hôm nay đã không có vấn đề gì nữa!
Linh Cửu nhanh chóng mở miệng, trực tiếp nuốt vào đan dược. Mấy Thiên Tôn khác cũng vậy. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Dựa vào hiểu rõ của hắn đối với đan dược, hắn lập tức đoán được đan dược này không có độc. Vì vậy hắn cũng mở miệng nuốt vào.
Chỉ có điều hành động này của hắn rơi ở trong mắt Linh Cửu, lại không giống vậy. Linh Cửu không biết Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ đối với đan dược. Chỉ cần cầm trong tay, liền có thể phán đoán được trình độ. Giờ khắc này ở trong cảm nhận của hắn, Bạch Tiểu Thuần làm vậy là tín nhiệm đối với mình.