Không đợi hắn mở miệng, Bạch Tiểu Thuần cũng rất rộng lượng, trực tiếp ném non nửa cánh tay của rắn mối lớn qua.
- Trần lão ca, tới, cầm lấy!
- Trước kia là tiểu đệ ta không hiểu chuyện. Hắc hắc, chỉ có điều các ngươi cũng quá kích động. Bạch Tiểu Thuần ta làm sao có thể là là người tham công ăn mảnh chuyện này được.
Trên mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra nụ cười chân thành. Thần sắc của Trần Tô Thiên Tôn giống như Linh Cửu Thiên Tôn trước đây, đều lộ vẻ cổ quái. Mặc dù trên đường đến đây, hắn đã biết sẽ có chuyện gì vảy ra, nhưng vẫn còn có chút không thích ứng.
- Nào, ở đây còn có ba khối. Trần lão ca ngươi cất đi.
Trong lúc tươi cười, Bạch Tiểu Thuần lại lấy ra ba khối. Trần Tô Thiên Tôn có phản ứng giống như Linh Cửu Thiên Tôn lúc đó, cũng hít vào một hơi.
Lúc này hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, lại nhìn bốn khối máu thịt của rắn mối lớn trong tay. Trên đó truyền ra loại cảm giác huyền diệu. Cũng vì khí linh rút ra khí tức Chúa Tể, tản ra ngoài mãnh liệt không ít hơn so với trước kia. Khí tức này khiến cho hơi thở Trần Tô có chút dồn dập. Hắn cũng không quan tâm tới cách nói chuyện của Bạch Tiểu Thuần. Đối với hắn mà nói, cũng giống như Linh Cửu, hắn chỉ cần có mấy khối máu thịt này, như vậy là đủ rồi.
Mắt thấy hai người đều công nhận, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn càng có một chút đắc ý. Đây là biện pháp trước đó hắn đã nghĩ đến. Thành quả lúc này vẫn tính là thoả mãn.
- Tư Mã Vân Hoa thì sao? Chính là Cổ Thiên Quân kia, chắc hẳn khẩu vị sẽ không dễ dàng thỏa mãn như vậy. Chỉ có điều ta đã chia máu thịt Chúa Tể làm năm phần...
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, trong lòng đã vững vàng hơn. Hắn cùng Trần Tô và Linh Cửu, dần dần bắt đầu nói cười với nhau.