Một áp lực khiến cho hắn không chịu nổi, đang từ trên thanh đại kiếm này không ngừng hạ xuống. Hình như chỉ cần hắn có chút thả lỏng, sẽ bị thanh đại kiếm này trực tiếp chém xuống!
Phải biết rằng Bạch Tiểu Thuần là tu vi Thiên Tôn trung kỳ, vốn có thể trấn áp Tuyệt Địa Thiên Tôn này. Hiện tại hắn ra tay chính là đại kiếm bắc mạch. Kể từ đó, đây cũng không phải là trấn áp, đây là... Nghiền ép!
- Hỏi lại ngươi một câu, Tuyệt Địa, ngươi có biết sai hay không!
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần băng lạnh. Lúc này hắn kiêu ngạo nhìn thiên hạ. Thậm chí trong mắt hắn đã xuất hiện hàn quang sát cơ.
- Bạch Tiểu Thuần, ta không tin ngươi dám giết ta!
Tuyệt Địa Thiên Tôn cho dù nghẹn đỏ mặt, cũng vẫn điên cuồng hét lên. Hắn không phải là không muốn né tránh. Thật ra, một chưởng niệm lực của Bạch Tiểu Thuần trước đó, không chỉ khiến cho phúc địa sụp đổ, còn hình thành một loại phong ấn, phong tỏa bốn phía xung quanh nơi này. Trừ phi là tu vi vượt quá hắn, nếu không căn bản là không có cách nào rời khỏi đây.
Nhưng Tuyệt Địa vẫn không phục. Hắn tin tưởng, Bạch Tiểu Thuần không dám giết người. Một khi thật sự g**t ch*t mình, cho dù có thể sống lại, nhưng điều này dù sao cũng liên quan đến mâu thuẫn giữa Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều. Hắn tin tưởng, cho dù là người không có lý trí đi nữa, ở trên chuyện này cũng sẽ cân nhắc.
- Ta không dám sao?
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy liền trừng mắt. Sau đó hắn tức giận cười rộ lên.
- Cũng được. Xem ra ngươi đã quên mất thân phận của ta. Như vậy ta sẽ khiến cho ngươi nhìn rõ một chút, Bạch mỗ có dám giết người hay không!
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần tức giận cười ngược, khí tức trên người hắn lại bạo phát ra. Lần này hai tay hắn bấm quyết, sát cơ trong mắt trở nên ngập trời. Chợt hắn chỉ vào thanh đại kiếm bắc mạch.