Thật sự trước đó nó từng thề, nếu để cho Bạch Tiểu Thuần vượt qua một cửa ải kia, nó lại cùng một họ với Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này trong lòng nó thầm thở dài. Nó lại nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần một lát. Bỗng nhiên nó sửng sốt. Sau khi vừa cẩn thận nhìn một chút, đồng tử trợn trừng mắt. Nhất thời mặt mày nó rạng rỡ.
- Ha ha, gia hỏa ngốc này, hắn lại có thể đang cảm ngộ đạo thời gian? Lấy Sinh Tử Đạo Nguyên là vật dẫn, cảm ngộ thời gian sao?
- Hắn chết chắc rồi. Hắn nhất định phải thua. Đièu này căn bản là không có khả năng. Đạo thời gian, đây chính là một trong những đạo chí cao. Sinh tử cũng bị nó điều khiển. Kẻ ngu này, ha ha.
Đồng tử vỗ tay một cái, kích động. Nó lại nhìn một chút. Sau khi lại xác định phân tích của mình không sai lầm, hắn nhất thời có loại cảm giác đẩy mây mù nhìn thấy bầu trời xanh. Hắn cao hứng bừng bừng xoay người khe khẽ hát, rời đi.
Thời gian lại trôi qua. Một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, vẫn không nhúc nhích. Thân thể hắn đột nhiên chấn động. Theo sự chấn động, thẻ tre ẩn chứa Sinh Tử Đạo Nguyên trong tay hắn, trực tiếp lại hóa thành tro bụi. Hai mắt của hắn chậm rãi mở ra. Hư vô xung quanh hắn lập tức vặn vẹo. Ở dưới sự vặn vẹo này, một sóng dao động hoàn toàn không giống với niệm quá khứ, từ trong mắt Bạch Tiểu Thuần, thả ra ngoài.
Sóng dao động này dường như ở chỗ hắn, cho dù muốn vượt qua Vạn Cổ, cũng chỉ là một ý niệm. Cho dù đứng ở trong dòng sông thời gian, nhưng nơi hắn ở lại, vĩnh viễn đều là hiện tại!
Tất cả thời gian trôi qua, hình như vẫn không có cách nào hoàn toàn cướp đạt được quang âm từ chỗ của hắn!