Trong cơ thể hắn, cảm giác nóng như lửa đang không ngừng tăng lên. Hơi thở của hắn lại bắt đầu dồn dập. Thậm chí hắn cắn đầu lưỡi, đau đớn mãnh liệt cũng vẫn không có cách nào khiến cho hắn tỉnh táo hơn là bao nhiêu.
- Đáng chết. Ác nhân tự có ác nhân trị! Không phải là hồn xinh đẹp một chút thôi sao? Cùng lắm thì ta thả lão quỷ bên trong đại kiếm bắc mạch kia ra, để cho hắn đi đối phó với những đồng loại của hắn!
Bạch Tiểu Thuần khi tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử. Giờ khắc này ở trong nháy mắt khi ý thức gần như bị chìm đắm, hắn trực tiếp lại lấy ra đại kiếm bắc mạch. Thần thức của hắn ầm ầm lại dung nhập vào bên trong. Trong chớp mắt, lão quỷ chuẩn Thái Cổ trong lá cờ đã từng thuộc về Quỷ Mẫu này, bóng dáng của hắn lại trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
- Lão quỷ...
Bạch Tiểu Thuần vừa muốn mở miệng nói chuyện, thậm chí cũng đã nghĩ xong việc bỏ ra một cái giá để trao đổi. Nhưng không đợi hắn nói hết lời, sau khi mặt quỷ kia xuất hiện, vốn là mờ mịt. Nhưng trong nháy mắt toàn thân hắn lại chợt run lên. Đôi mắt hắn lại lập tức xuất hiện ánh sáng chói lòa nhất từ trước tới nay. Sau khi khi nhìn rõ bốn phía xung quanh, hắn kinh ngạc la lên thất thanh.
- Mị tộc!
- Trời ạ, lại là Mị tộc. Lại có thể... đều là Mị Hậu... Còn có khí tức ở đây... Đây là khí tức đạo nguyên!
Ở trong một chớp mắt này, toàn thân mặt quỷ này giống như kích động. Hai mắt phát ra ánh sáng vô cùng mãnh liệt.
- Lão tử đã cực kỳ lâu, không nếm được tư vị của Mị tộc!
Lão quỷ lộ ra thần sắc phấn khởi. Trong lúc kích động, hắn căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần phân phó. Hắn giống như sói đói, trong nháy mắt lại lao về phía Mị Hậu cách người hắn gần nhất, trong miệng còn có hưng phấn kêu lên những tiếng kỳ quái.