Bạch Tiểu Thuần lập tức lại tò mò. Điều càng làm cho hắn cảm giác hứng thú, vì Thanh nhi này thân là tu sĩ của Tà Hoàng Triều, lại có thể sùng bái đối với luyện linh sư như vậy. Về điểm này khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm giác có chút không thể tưởng tượng nổi.
- Người cảm thấy hứng thú đối với luyện linh giống như nàng, nhiều tới mức nào vậy?
Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hỏi một câu.
- Nhiều lắm. Hiện tại địa vị của luyện linh sư cực cao. Ở Tà Hoàng Triều chúng ta, luyện linh sư mặc dù không nhiều lắm, nhưng bất kỳ một người nào chỉ cần đứng ra, đều sẽ được người theo đuổi nâng đỡ.
- Luyện linh này thật sự huyền diệu vô cùng nhất từ trước tới nay, có thể hóa mục nát thành thần kỳ. Đáng tiếc ta không phải là người có huyết mạch Thông Thiên. Nếu không, ta cũng nhất định phải đi học tập phương pháp luyện linh!
- Chỉ có điều ta đã nghĩ xong. Sau đó tìm kiếm đạo lữ, nhất định phải tìm một vị luyện linh sư!
Thanh nhi nói đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ lên.
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, trong lòng lúc này rất chấn động. Hắn cảm thấy ở thời điểm trước khi mình bế quan, hình như luyện linh sư còn không có được người khác hâm mộ như vậy. Nhưng không nghĩ tới, chỉ là thời gian mấy tháng, lại có thể biến thành cái dạng này.
- Tuy rằng trước đây Đại Thiên Sư từng đề cập qua, phải lấy Vân Hải Châu làm cơ sở, nâng lên địa vị luyện linh sư của toàn bộ thế giới Thông Thiên. Nhưng hắn cũng thật sự lợi hại. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy, lại có thể làm được tới mức này!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy kinh ngạc. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của Thanh nhi này, trong lòng hắn cũng dâng lên một ít đắc ý.