Tới đi vội vàng.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi suốt đêm trở về thành Kinh Châu, trời đã hừng đông. Cự Quỷ Vương một đêm không nghỉ, ở nơi đó không ngừng uống rượu. Thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời, trong lòng cũng đang lo lắng cho Bạch Tiểu Thuần. Hắn rất sợ Bạch Tiểu Thuần tỏng lúc kích động, sẽ tạo thành hậu quả không tốt.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần vừa trở lại bên trong phủ đệ, Cự Quỷ Vương lại lập tức phát hiện ra. Hắn liền đứng lên, tiến tới nắm lấy Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo sự do dự, hỏi.
- Ngươi...
- Lão ca an tâm một chút. Không cần nóng vội. Lão ca cứ chờ xem cuộc vui là được rồi.
Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, cười ngạo nghễ. Hắn cầm lấy bầu rượu ở bên cạnh, uống hết một ngụm, sau đó mới thản nhiên mở miệng, nói
- Bạch Tiểu Thuần ta ra tay, từ trước tới nay, vẫn chưa bao giờ thất bại qua. Trong vòng bảy ngày, Cự Quỷ lão ca, ta sẽ khiến lão ca phục hồi lại chức vụ ban đầu!
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần khẳng định như vậy, hình dáng lại tràn đầy tự tin, Cự Quỷ Vương có chút há hốc mồm. Hắn cẩn thận nhớ lại tất cả hành vi Bạch Tiểu Thuần thời điểm ở Man Hoang, lại không có tìm được một chút lòng tin nào. Ngược lại có một cảm giác bất an thật sâu, càng thêm mãnh liệt.
- Ngươi... Ngươi g**t ch*t Tử Lâm Hầu rồi?
Cự Quỷ Vương hít vào một hơi, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
- Làm sao có thể!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy Cự Quỷ Vương quá mức coi thường mình, trừng mắt nhìn lại.
- Ta chỉ là ở trên mặt hắn, bôi một chút phân rửa thế nào cũng không sạch mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới kế hoạch nghìn lở trăm lỗ này của mình, căn bản là chưa từng cân nhắc qua, trên mặt lại lộ ra nụ cười đắc ý. Trên thực tế nếu hắn tốn một ít tâm tư, là có thể nghĩ ra biện pháp có thể nói là hoàn mỹ. Chỉ cách làm của là Linh Cửu Thiên Tôn này khiến người ta qua buồn nôn. Cho nên lần này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có ý định xử lý chuyện này quá mức hoàn hảo. Mà ngoài sáng nói cho tất cả mọi người biết, mình chính là đang hắt phân về phía trên người đối phương!