Lúc này ngay cả dáng vẻ tươi cười của hắn cũng mang theo sự sung sướng. Thời điểm lời nói truyền ra, chẳng biết tại sao tim của vị lão nhân Thiên Nhân kia cợt đập mạnh. Nhưng hắn cũng không có quá mức lưu ý, hờ hững mở miệng.
- Bộ dạng người này khả nghi, tự tiện xông vào thành Kinh Châu. Người đâu, có lẽ cần phải bắt về điều tra rõ ràng. Nếu thân phận vẫn như bình thường, lại thả ra cũng không muộn. Nếu như phản kháng, tử hình ngay tại chỗ!
Lời của lão nhân Thiên Nhân vừa nói ra, mọi người ở bốn phía xung quanh lập tức lui về phía sau. Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đều có phần thông cảm. Nhưng vẫn có không ít người, trên khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc.
- Gia hỏa này choáng váng rồi sao? Dám ở chỗ này dương oai giễu võ?
- Cần gì phải vậy chứ? Đây chính là Tử Lâm Hầu. Không phải là nhường đường thôi sao? Cũng sẽ không rơi mất khối thịt nào.
- Người này xong rồi. Mấy ngày nay, tất cả những người bị xem là bộ dạng người khả nghi, không có một người nào có thể còn sống đi ra ngoài đại lao!
Thời điểm mọi người đều nhỏ giọng bàn luận, lúc này trong mắt mỗi một người thủ vệ khác trấn thủ cửa thành này, lóe lên hàn quang. Ngoại trừ người trước bị Bạch Tiểu Thuần chấn áp tới đờ cả người ra, những kẻ khác đều nhanh chóng chạy ra, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ tới những tu sĩ Thiên Nhân trấn thủ cửa thành này lại có thể trực tiếp động thủ đối với mình. Thần sắc hắn có chút kinh ngạc, khe khẽ thở dài.
- Cần gì phải làm vậy chứ? Ta chỉ là muốn tiến vào thành... Ta vốn đã muốn đê điều.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, giơ tay phải vung lên. Hắn không tản ra tu vi Thiên Tôn, lộ ra chỉ là một lực lượng cảnh giới Nguyên Anh tương đương với gấp mười lần so với mấy thủ vệ kết đan này. Bốn phía xung quanh hắn nhất thời lại biến hóa ra gió bão. Trong tiếng nổ lớn, sau khi mấy thủ vệ kết đan đã tới, âm thanh truyền ra. Một lực đẩy cực kỳ cường đại, khiến cho mấy thị vệ này đều rút lui. Mỗi một người càng phun ra máu tươi.