Bạch Tiểu Thuần nghe lời bọn họ nói, trợn trừng mắt. Hắn đối với Tiên Vực thứ hai này, phần lớn những gì biết được đều là thu được từ bên trong một ít điển tịch thu được. Đối với tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó, hắn lại nắm giữ không nhiều lắm. Chỉ có điều đối với chiến tranh ở bắc bộ, thật ra hắn có nghe thấy, lại không quá lưu ý. Hắn vẫn nhìn chung quanh, quan sát sự náo nhiệt.
Thỉnh thoảng cũng có một vài tu sĩ hình như rất quan trọng, từ phía xa gào thét bay tới, hạ xuống ở bên ngoài cửa thành. Sau khi phủi đi bụi đất trên người, ở dưới sự cung kính khách khí của những hộ vệ kia, bọn họ không cần xếp hàng, trực tiếp tiến vào thành trì.
Mỗi lần có người như vậy xuất hiện, mọi người ở bốn phía xung quanh đều sẽ dùng ánh mắt hâm mộ nhìn. Bạch Tiểu Thuần càng nóng lòng muốn thử. Nhưng nhớ tới phải khiêm tốn, vì vậy hắn tiếc nuối đè ép xuống sự vọng động của mình.
- Ta phải tập thói quen giấu mình...
Bạch Tiểu Thuần khuyên giải an ủi mình một hồi. Rất nhanh, hắn theo đội ngũ vào thành chậm rãi đi về phía trước. Không bao lâu, lại đến phiên Bạch Tiểu Thuần. Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần tiến lên, nộp một ít linh thạch, còn bị thần thức Thiên Nhân đảo qua, dĩ nhiên cho đi. Thời điểm có thể vào thành, bỗng nhiên phía xa có cầu vồng gào thét đến, tốc độ cực nhanh, lao thẳng đến cửa thành.
Trong phút chốc, cầu vồng này tới gần, hình thành uy áp, khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh đều kinh hãi. Còn có cuồng phong đập vào mặt. Trong bụi bặm thổi bay, cầu vồng tiêu tan. Từ bên trong có hơn mười người đi ra!
Bên trong có hơn phân nửa, đều là tu vi Nguyên Anh đại viên mãn, còn có sự hung hãn khát máu. Hiển nhiên bọn họ đều có kinh nghiệm sa trường. Còn có năm vị, chung quy đều là cường giả Thiên Nhân. Đứng đầu đám người này lại là một đại hán.