Thời gian trôi qua. Rất nhanh đã qua nửa tháng. Bạch Tiểu Thuần không hài lòng về tốc độ này, vừa đi về phía trước, vừa nhìn phong cảnh dưới mặt đất. Lấy tu vi Thiên Tôn của hắn, có thể nói ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, đã gần như không có chỗ nào hắn không thể đi.
Lại không cần lo lắng có người tới chặn giết. Hiện tại người thật sự có tư cách chặn giết hắn, phóng tầm mắt ra toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng, cũng lác đác không có mấy người. Cho đến khi lại qua đi bảy tám ngày, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng bước vào đến trên lãnh thổ của Tiên Vực thứ hai.
Đến lúc này, trong lòng hắn nóng như lửa đã không áp chế được nữa. Nhất là khi Bạch Tiểu Thuần phân tích, hắn cảm thấy mặc dù liên hệ với quạt tàn lúc này, vẫn có phiêu lưu nhất định, nhưng cũng không thể trước sau không để ý tới.
Nếu như vì hắn không để ý tới, khiến cho quạt tàn này thật sự mất, nói vậy, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ hối tiếc không kịp.
- Không thể đợi thêm nữa!
Sau khi có quyết đoán như vậy, lại qua ba ngày, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, ở trong lòng bắt đầu thử đi cảm nhận liên hệ cùng quạt tàn ở trong u minh.
Trong lòng của hắn cũng có phần lo lắng không yên. Cảm giác lo được lo mất cực kỳ mãnh liệt. Chỉ là sau khi thử, sắc mặt của hắn chậm rãi thay đổi. Sau mấy lần, Bạch Tiểu Thuần có chút bối rối.
- Làm sao có thể hoàn toàn không có một chút phản ứng nào vậy!
- Chẳng lẽ là vì cây quạt này bay quá xa? Hay nó đã bị Thánh Hoàng hoặc Tà Hoàng cướp đi?
- Đáng chết. Đó là bảo quạt do ta trăm cay nghìn đắng mới bảo vệ được.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời sốt ruột, không cam lòng. Hắn lại bắt đầu thử đi liên hệ. Cứ như vậy, lộ trình còn lại vốn chỉ là nửa tháng, Bạch Tiểu Thuần cứng rắn trì hoãn một tháng, mới miễn cưỡng đi hết. Mỗi ngày hắn đều sẽ tiến hành thử nhiều lần, nỗ lực đi triệu hoán quạt tàn.