- Mục tiêu của ta, không phải là bản thân mình cố gắng tới mức nào. Ta chỉ cần có thể không cho người xông qua cửa ải thứ hai mươi, như vậy chờ sau khi thí luyện lần này kết thúc, ta... Chính là người đi cửa sau đứng đầu!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy kích động. Đến cuối cùng, hai mắt của hắn phát ra tinh quang vô tận. Hắn cảm thấy thí luyện quạt tàn lần này, thoáng cái lại trở nên thút vị nhất từ trước tới nay.
- Ha ha, ở bên trong quạt tàn này, ta mới là người bảo vệ lớn nhất, ngăn cản tất cả mọi người thành công!
Ở trong sự vui sướng này, Bạch Tiểu Thuần còn cảm giác mình có một loại sứ mệnh. Hắn rất vui vẻ hất cằm lên, đang muốn xúc động. Nhưng vào lúc này, hắn bỗng nhiên nhận thấy được, trên chỗ lối đi của Quảng Mục Thiên Tôn, ở vị trí cửa ải thứ mười bảy cóa ánh sáng lập lòe. Quảng Mục Thiên Tôn thành công xông qua cửa ải thứ mười bảy!
Còn không dừng lại, sau khi xuất hiện ở xương quạt, hắn lại bước vào trong cửa ải thứ mười tám!
- Nhanh như vậy sao?
Bạch Tiểu Thuần cả kinh. Nhưng rất nhanh hắn lại cười rộ lên.
- Quảng Mục lão tặc, ta hận nhất là sự dối trá này của ngươi. Lần này nếu như ngươi có thể qua được cửa ải thứ mười tám, Bạch Tiểu Thuần theo họ của ngươi!
Cửa ải quạt tàn thứ mười tám!
Nơi này là một mảnh sa mạc mênh mông, vô biên vô hạn. Trên bầu trời là mặt trời với ánh nắng chói chang. Trên mặt đất cát bay đá chạy. Ở trong này, gió bão giống như muốn che trời lấp đất.
Đứng ở chỗ này, cảm nhận được đầu tiên chính là một sự hoang vắng, xuyên qua gió cát kia, có thể mơ hồ nhìn thấy được không ít hài cốt tồn tại trên mặt đất. Niên đại của những hài cốt đều quá lâu, không biết bị chôn vùi ở chỗ này qua bao nhiêu năm tháng.