Một khi Quảng Mục Thiên Tôn làm đến một điểm này, chỉ sợ cũng ngay cả Tà Hoàng cũng không thể lộ liễu trực tiếp cướp giật. Nhưng bất luận là mượn, lại hoặc là cùng Quảng Mục giao dịch, tạo hóa như vậy, nhất định khiến cho Quảng Mục Thiên Tôn ở đây, trong tương lai, trở thành người có khả năng được chọn thăng cấp Thái Cổ nhất!
Tất cả những điều này, trong lòng mọi người ở đây đầu biết rõ. Bản thân Quảng Mục Thiên Tôn tất nhiên cũng sẽ hiểu được. Sau khi đi ra khỏi ánh sáng truyền tống, hắn vui sướng, tâm tình kích động phấn chấn. Mặc dù ở trên thần sắc không có lộ ra, nhưng loại nhất cử nhất động này dẫn dắt khí tức muốn chiếm bảo quạt, vẫn biểu lộ không thể nghi ngờ.
Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi, trong lòng ghen tuông càng nhiều hơn. Hắn khẽ hừ một tiếng, quay đầu lại muốn không để ý tới. Nhưng hắn ở đây mặc dù tránh, nhưng lúc này Quảng Mục Thiên Tôn hăng hái. Lúc lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt hắn lóe lên.
Cũng không biết hắn làm như thế nào, theo trong mắt có ánh sáng thôi diễn chớp động, hắn bỗng nhiên cười.
- Bạch Tiểu Thuần, hóa ra ngươi bị nhốt ở trong cửa thứ bảy. Thực sự là một phế vật, hiện tại trong tất cả Thiên Tôn, chỉ còn có ngươi không xông qua cửa thứ bảy.
Lời Quảng Mục Thiên Tôn vừa nói ra, mọi người xung quanh đều có chút sửng sốt. Phải biết rằng từ đầu đến cuối, Quảng Mục Thiên Tôn này vẫn là lần đầu tiên trở về. Những thời gian khác hắn đều đang xông qua cửa ải. Nhưng rốt cuộc đối với những người bên ngoài cửa ải, hắn lại rõ như lòng bàn tay.
Điều này khiến người ta nổi lên nghi ngờ. Bạch Tiểu Thuần cũng chợt ngẩng đầu nhìn về phía Quảng Mục Thiên Tôn. Lời trong miệng Quảng Mục nói ra, đã để lộ ra một trọng điểm!