Cho dù là đám Thiên Tôn Cổ Thiên Quân cũng như vậy. Thậm chí vì tu vi cường hãn, sự cuồng nhiệt hi vọng của bọn họ giống như còn lớn hơn so với những người khác. Vì vậy sự cuồng nhiệt, từ lâu đã ngập trời.
Bạch Tiểu Thuần cũng giống như vậy. Vừa rồi hắn nhìn như mất đi ý thức, nhưng trên thực tế, lại có một đạo ý chí ở trong đầu của tất cả mọi người, đều lưu lại những tin tức tỉ mỉ cùng đáp án có liên quan tới cây quạt này. Tất cả những điều này, khiến cho ánh mắt hắn trợn trừng. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, quạt tàn này... Cùng với phán đoán của mình trước đó, lại hoàn toàn khác nhau. Đây căn bản cũng không phải là khắp nơi chôn những nguy cơ. Đối với đám người bọn họ mà nói, đây sợ là một lần… tạo hóa tuyệt thế, cả đời này bọn họ cũng rất khó có thể gặp được!
- Trở thành... chủ nhân của quạt tàn này!
Tim Bạch Tiểu Thuần đập loạn, ngực nhấp nhô lên xuống. Chợt bên cạnh hắn có tiếng gào thét, chợt vang lên. Từng bóng người, rốt cuộc lao thẳng đến những cái xương quạt này, mỗi người lựa chọn một cái, nhanh chóng lao đi!
- Theo lời đồn đại... Là thật...
Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi người bên cạnh, bao gồm đám người Quảng Mục Thiên Tôn, lúc này đều không lại dây dưa cùng mình nữa, mà trong mắt lộ ra sự cuồng nhiệt. Từng người bước vào một con đường xương quạt.
Trái tim của hắn đập thình thịch. Lúc này trong đầu của hắn còn đang vang vọng dư âm của thần niệm truyền tới trước đó. Tâm thần hắn dâng lên gió bão, thật lâu không tiêu tan.
Cây quạt này thực sự không phải là chí bảo Thái Cổ, mà là... Một thế giới chi bảo đến từ một vị Chúa Tể nào đó!
Chúa Tể Cảnh, đối với vô số tu sĩ trong toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng mà nói, đây là một cảnh giới đủ để cho bọn họ điên cuồng, khiến cho bọn họ nguyện ý bỏ ra tất cả để có thể thu hoạch được!