Nhưng trong số mọi người đứng ở phía Tà Hoàng Triều có một vị Bán Thần đại tôn, lúc này không nhịn được cười lạnh châm chọc.
- Bạch Thiên Tôn, ngươi đường đường là Thiên Tôn, thân là người thượng vị, phải có chút phong độ của thượng cấp. Ngươi ở chỗ này hô to đại náo, cùng người đàn bà chanh chua có gì khác biệt? Nếu ngươi thật sự có mặt mũi, có dám lấy bảo vật phòng hộ của ngươi xuống, lại kêu một câu tương tự đi!
Bán Thần mở miệng này, là một nam tử trung niên, cũng khôi ngô giống như Quảng Mục Thiên Tôn. Hắn còn là đệ tử của Quảng Mục.
- Ngươi là ai?
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn Bán Thần vừa nói chuyện này. Trong lòng hắn chợt cảnh giác. Hắn cảm thấy gia hỏa này ngôn từ có chút sắc bén, thoạt nhìn tuy là một hán tử cường tráng, nhưng trên thực tế mồm mép cũng không đơn giản.
- Tại hạ là Lý Đông Hạo!
- Được, ta lấy pháp bảo xuống. Tới đi, Lý Đông Hạn, ngươi tới đánh ta một quyền! Ngươi không đánh ta, ta có thể đánh ngươi.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, lập tức mở miệng. Những lời lẽ vô sỉ của hắn, cho dù là đám người của Thánh Hoàng Triều cũng cảm thấy nghe không nổi nữa...
Bản thân hắn là Thiên Tôn, bảo một Bán Thần đi đánh một quyền. Cho dù Bạch Tiểu Thuần không có bảo vật phòng hộ, nhưng có sự chuẩn bị. Bán Thần một quyền hạ xuống, lấy lực đạo chủng Thiên Tôn của hắn, cũng có thể chấn động khiến Lý Đông Hạo này bị trọng thương.
Cũng giống như đạo lý một tu sĩ Trúc Cơ, kêu người phàm đi đánh một quyền vậy...
Lý Đông Hạo cũng bị lời nói của Bạch Tiểu Thuần làm cho luống cuống. Hắn càng giận dữ hơn, đang muốn mở miệng. Nhưng vào lúc này, cột ánh sáng từ Tà Hoàng Triều tới đã tiêu tan. Theo một nhóm tu sĩ cuối cùng tới chỗ cây quạt này, chung quy số lượng người đã vượt quá bốn mươi chín người...